Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Dài Học Trò » Ngoài Song Mưa Bay Tác Giả: Lý Thụy Ý    
    Thục nhảy xuống taxi chạy như bay vào nhà:
    - Thiều ơi, Thiều ơi!
    Thiều lăn chiếc xe lại gần cửa. Thục quỳ xuống ôm khuôn mặt chị hôn tít lên đó.
    - Em nhớ Thiều kinh khủng. Nhớ lắm. Vú Năm đâu rồi? Vú Năm ơi! Ra đem valy vào dùm con đi vú Năm.
    Đợi cho Thục nói xong cả tràng dài, Thiều mới nhìn em:
    - Cha lớn dữ há? Có gì vui không đó?
    Thục vẫn quỳ cạnh chiếc xe, cười hớn hở:
    - Có chứ. Nhiều chuyện vui lắm, để từ từ rồi em sẽ tường thuật với đầy đủ chi tiết cho Thiều.
    Thục đưa tay nâng mặt Thiều, reo lên:
    - A, dạo này Thiều hồng hào, trông Thiều đẹp ghê nơi đi. Có ngọn gió nào thổi vào Thiều đó?
    Thiều đập vào vai Thục:
    - Khỉ ạ! Cứ gặp đến nó lá lại chọc.
    Thục chu môi:
    - Ở đó mà chọc hả? Thiệt chứ bộ!
    - Còn lâu.
    Thục nhìn quanh hỏi Thiều:
    - Ba chưa về hả Thiều?
    - Chưa, hôm nay ba về trễ lắm. Thôi Thục vào thay áo rồi tắm cho khỏe đi đã.
    Thục láu táu:
    - Khoan. Để em lấy quà cho Thiều.
    Thục lôi trong túi xách ra một lô trái mơ, mận, dâu, Thục nói, vừa lục sâu trong vali:
    - Có một tặng phẩm đẹp nhất đây.
    Đó là tấm hình bà thánh Thérèse, thánh bổn mạng của Thiều khắc trên một mảnh gỗ thông rất đẹp. Thục khoe:
    - Cái này không mua được đâu nhé. Của một người làm lấy để chưng đấy. Sau em năn nỉ mãi mới xin được. Em biết thế nào Thiều cũng thích lắm.
    Thiều cảm động đỡ lấy tấm hình gỗ trong tay em. Thục tiếp:
    - Bạn em đứa nào cũng hỏi thăm Thiều hết đó. Hè này tụi nó về thế nào tụi nó cũng đến thăm Thiều.
    Thiều vui lây cái vui của em:
    - Có mua quà cho ba không?
    - Dạ có, nhưng chưa soạn được.
    Có tiếng vú Năm gọi Thục vào tắm. Thục đi rồi, Thiều lại cảm thấy trống vắng kỳ lạ. Ước gì Thiều được lấy một chút ít cái vô tư lự của em. Thục khỏe mạnh quá, trông Thục căng đầy nhựa sống, chân Thục nhảy ríu rít như chân chim. Còn mình? Thiều đưa mắt nhìn xuống đôi chân vẫn bình thường nhưng không còn cử động được nữa của mình. Tiếng thở dài nghẹn lại trong cổ rồi trôi đi. Khi Thục trở ra, tươi mát, gọn gàng, Thiều hỏi:
    - Thục về như vậy là về luôn à?
    Thục gật đầu:
    - Dạ về luôn chị! Teminale em học ở Sài Gòn cho tiện.
    Thiều cười nhẹ:
    - Chán Đà Lạt rồi hả?
    - Đâu có! Nhưng ở Sài Gòn cho vui một chút.
    Chợt nhớ ra, Thục hỏi:
    - À còn cây hồng Đà Lạt của em ra hoa nhiều chưa?
    Thiều gật đầu:
    - Rồi, ra hoa nhiều rồi. Cây hồng ấy tốt lắm.
    - Em tính mang nhiều thứ mà tại đi phi cơ nên đành chịu. Với lại phải khiêng hết đồ đạc về nữa.
    Trên khuôn mặt trắng hồng của Thục, hai gò má như hai trái đào chín đỏ. Thiều và Thục có khuôn mặt rất giống nhau nhưng Thục hồng hào mập mạp, còn Thiều xanh xao. Khi hai chị em ngồi kế nhau, sự tương phản đó thật rõ rệt. Thục kể đủ thứ chuyện ở Đà Lạt, từ chuyện anh chàng tán gái đến chuyện ăn cắp hoa bị rượt. Sau cùng Thục càu nhàu:
    - Dạo sau này sao Thiều không viết thư gì cho hết à, trong khi em viết thư cho Thiều rất đều.
    Thiều giật mình. Chết, con nhỏ này mà chất vấn thì mệt. Thiều vội đính chính:
    - Đâu có, vẫn thường đấy chứ!
    Thục lắc đầu:
    - Không phải. Em biết, dạo này Thiều có cái gì bất thường lắm mà giấu em.
    - Không có đâu.
    - Có mà.
    - Đã bảo không.
    - Em bảo có.
    Thiều đành cười xòa với đứa em bướng bỉnh. Thục hỏi:
    - Anh Hoạt vẫn đến dạy đàn cho Thiều chứ?
    - Có, vẫn đến.
    Thục bĩu môi:
    - Đàn với địch! Mất thì giờ.
    - Mình ở không làm gì.
    Câu chuyện của hai chị em chợt ngưng bặt vì sự xuất hiện của Hoạt.
    - Ô xin chào thầy giáo.
    Hoạt cười chào Thục:
    Thục liếng thoắng:
    - Vâng ạ. Thế còn anh mới đến phải không?
    Thiều rầy em:
    - Sao mà phá gớm thế không biết.
    Hoạt tiến vào ngồi ở xa-lông. Thục ngồi ghế đối diện. Hoạt hỏi bâng quơ một vài câu về Đà Lạt. Nhìn Thục, Hoạt thầm công nhận hai chị em giống nhau đặc biệt. Nhưng Thục căng tràn nhựa sống bao nhiêu thì Thiều xanh xao yếu đuối bấy nhiêu.
    Thục hỏi:
    - Sài gòn có gì vui không anh Hoạt?
    Hoạt cười mỉm:
    - Đáng lẽ anh hỏi Thục là: “Đà Lạt có gì vui không Thục” mới phải chứ?
    Thục đưa tay tém mái tóc gọn gàng. Mái tóc demi garcon làm cho khuôn mặt người con gái như trẻ ra, nồng nóng ra.
    - Đà Lạt chi vui khi nào đi “hai mình” thôi.
    Hoạt đùa:
    - Thế cô bé có “hai mình” không đây?
    Thục cười hồn nhiên:
    - Ai thèm!
    Trong lúc Hoạt và Thục nói chuyện, Thiều im lặng nhìn ngắm cả hai. Thiều thấy thèm sự tự nhiên bình thường của Hoạt và Thục. Họ sống không một mặc cảm nào, không một bất hạnh nào. Họ sống vô tư quá còn Thiều thì dằn vặt quá. Con người cũ của Thiều bây giờ đã là một hình ảnh rất xa và có lẽ không bao giờ tìm lại được!

Xem Tiếp Chương 6Xem Tiếp Chương 11 (Kết Thúc)

Ngoài Song Mưa Bay
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Đang Xem Tập 5
  » Xem Tiếp Tập 6
  » Xem Tiếp Tập 7
  » Xem Tiếp Tập 8
  » Xem Tiếp Tập 9
  » Xem Tiếp Tập 10
  » Xem Tiếp Tập 11
 
Những Truyện Dài Học Trò Khác
» Ngôi Trường Mọi Khi
» Góp Nhặt Cát Đá ( Thạch Sa Tập )
» Ngoài Song Mưa Bay
» Hai Vạn Dặm Dưới Biển
» Hạ Đỏ
» Harry Potter và thanh gươm Gryffindor
» Pippi Tất Dài
» Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Thằng Người Gỗ
» Còn Chút Gì Để Nhớ
» Harry Potter và Chiếc Cốc Lửa
» Thằng Quỷ Nhỏ
» Hoa Hồng Xứ Khác
» Bong Bóng Lên Trời
» Con Nhà Giàu
» Trại Hoa Vàng
» Đảo Giấu Vàng
» Harry Potter Và Hoàng Tử Lai