Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Kiếm Hiệp » Ma Diện Ngân Kiếm Tác Giả: Kim Vũ    
BIẾN ẢO MÊ LOẠN

    Bạch Vũ chết đêm nay !
    Tường Vi Hội sở dĩ có tình trạng đặc dị như hôm nay là vì
    hôm qua đã đột nhiên nhận được một mảnh giấy báo với năm chữ
    như trên.
    Mảnh giấy năm chữ ấy đúng như mảnh giấy đã xuất hiện tại
    Huyết Hoắc Bảo dạo trước, cũng giấy màu trắng không ký tên với
    năm chữ đơn giản : „Bạch Vũ đêm nay chết“ !
    Mảnh giấy quái dị ấy hiện vẫn nằm trong tay vị nữ Hội chủ
    Tường Vi Hội Ngọc Nữ Băng Tâm Bạch Tường Vi.
    Công tử Mặt Ma Y Mộng Lăng hình như đã có sắp đặt trước,
    nên khi gọi gã thư đồng Tiểu Vân Tước Nhi vào là viết ngay năm
    chữ ấy.
    Chỉ có vẻn vẹn năm chữ mà đã làm cho bao nhiêu người kinh
    hãi phẫn nộ ! Những người ấy đều lại là những tay khét tiếng như
    Cửu Đầu Ô Khoái Dư Sinh, Thập Nhị Kim Tiêu Cung Túc, Thắng
    Tự Kỳ Tăng Cửu Đồ...
    Lại còn cả hai vị đường chủ của Kim Ngân lưỡng đường, cũng
    đều kinh hãi tức giận hét vang như sấm một lượt.
    Ngay cả con người rất lạnh lùng xưa nay là Ngọc Nữ Băng
    Tâm Bạch Tường Vi mà cũng phải rung người biến sắc.
    Chỉ thấy nàng khẽ giơ cánh tay ngà ngọc, ngăn cản sự xao
    động ồn ào trong sảnh, rồi nhẹ nhàng tiến đến trước mặt Công tử
    Mặt Ma Y Mộng Lăng cách khoảng ba thước, phóng ra hai đạo
    nhỡn quang sắc lạnh, nhìn khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ của đối
    phương gằn giọng hỏi :
    - Chỉ mấy chữ ấy đủ để chứng minh các hạ không phải là...
    Chẳng riêng gì nàng mà phải nói tất cả mọi người trong
    Tường Vi Hội, có mặt tại hội sảnh, ai nấy đều có một nhận xét
    khẳng định rằng chàng thiếu niên lạ trước mặt, chính là người áo
    bạc đã dùng chiếc mặt nạ Tiếu Diện Phật để nguỵ trang xuất hiện
    tại Huyết Hoắc Bảo dạo trước.
    Chỉ nghe Công tử Mặt Ma Y Mộng Lăng ngắt lời biện bạch :
    - Bổn nhân chỉ muốn cô nương đối chiếu tự dạng sẻ nhận ra sự
    thực ngay !
    Dứt lời chàng ta đưa tay về phía trước một cái.Lối xuất thủ
    của chàng thật là kỳ, thật là tuyệt, đã dồn cho đối phương không
    còn đường tránh né mà phải tự động đón lấy mảnh giấy.
    Đem so hai tự thể, quả nhiên bất cứ ai cũng có thể phân biệt
    không phải do một người viết. Xem xét so sánh xong tự dạng trên
    hai mảnh giấy, Ngọc Nữ Băng Tâm Bạch Tường Vi từ từ ngước
    măt hỏi :
    - Thế tại sao các hạ cũng sử dụng được môn khinh công Thiên
    Mã Hành Không ?...
    - Bổn công tử đã dám mạo muội đến đây thì lai lịch của người
    viết năm chữ trên mảnh giấy kia, chẳng phải là điều bí mật đối với
    bổn nhân. Lại nói về môn tuyệt học Thiên Mã Hành Không thì đâu
    phải chỉ có người áo bạc xuất hiện tại Huyết Hoắc Bảo là biết triển
    dụng mà thôi ?
    Tới đây Công tử Mặt Ma Y Mộng Lăng ngừng lại giây lát như
    để cho mọi người cùng thấm ý rồi mới nói tiếp :
    - Chẳng hay các người ở đây có ai biết Không Không Nhất
    Tẩu hay không ?
    Không Không Nhất Tẩu ? ! ...
    Lại một vẻ kinh dị hiện lên trên khuôn mặt mọi người.
    Một giáp tí về trước, Không Không Nhất Tẩu xuất hiện Trung
    Nguyên một lần với thần kỳ hạo khí đã làm chấn động võ lâm nhất
    thời, và được mọi người thời bấy giờ coi là quái kiệt cái thế. Nhưng
    không đầy một năm sau, nghe nói cị quái kiệt này đã lui ra tận vung
    Nam Hải xa xôi, từ đó không còn ai còn gặp lại bóng dáng ông già
    có thần công tuyệt học siêu việt ấy nữa.
    Đến nay mọi người tại tràng lại đột nhiên nghe Công tử Mặt
    Ma Y Mộng Lăng nhắc đến danh hiệu Không Không Nhất Tẩu,
    nên ai nấy đều tỏ vẻ chăm chú pha lẫn nét kinh ngạc.
    Chỉ thấy trên khuôn mặt tươi cười của chàng tỏ ra nét đắc ý
    nói tiếp :
    - Vừa rồi tại hạ dứt được cái giải mũ trên đầu vị nhân huynh
    họ Trương kia là nhờ thi triển thân pháp khinh công kỳ diệu „Cửu
    Bộ Thái Lăng Hoa“ và một nữa chiêu „Xảo Trích Vân Nghê“ trong
    pho Không Không Minh Ly Thập Bát Thủ của Nam Hải Không
    Minh Đảo đó !
    Đúng vậy, thân pháp ấy thủ pháp ấy, quả thực là khoái tiệp
    thần kỳ, khiến ai cũng phải kính phục.
    Chỉ có khi nhắc đến chiếc giải mũ thì Thần Phiến Thư Sinh
    Trương Vân Hạc bất giác lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu, hắn ta
    trừng mắt quát lớn :
    - Điều ấy chỉ chứng minh là mi có liên hệ với Không Không
    Nhất Tẩu mà thôi, Chớ ăn thua gì đến người khác, hôm nay ta
    không thể tha mi được !
    Dứt tiếng hắn ta liền xoè cây quạt sắt tấn công về phía đối
    phương những chiêu thế mãnh liệt chứ không nương tay.
    Y Mộng Lăng khẽ nghiêng mình lui ra hai bước, không thèm
    nhìn Thần Phiến Thư Sinh một cái. Nhưng nụ cười luôn luôn nở
    trên khoé miệng của chàng bỗng nhiên tắt hẳn, giọng âm trầm :
    - Đúng ! Không Không Nhất Tẩu chính là ân sư tại hạ, nhưng
    ngươi đã bị kẻ bạn đồ là người mặc áo bạc mang mặt nạ Tiếu Diện
    Phật tên gọi Cừu Tình sát hại ngay từ trước khi hắn vào Trung
    nguyên, gây ra thảm cảnh tại Huyết Hoắc Bảo !
    - Sao ? Mi nói sao ? Người áo bạc tại Huyết Hoắc Bảo tên gọi
    Cừu Tình ?
    - Phải ! Y chính tên là Cừu Tình, sư đệ của tại hạ, và cũng là kẻ
    định sát hại lão hội chủ của các vị tại đây đêm nay, cho nên tại hạ
    mới phải lặn lội ngàn dặm đuổi theo hắn vào đây để chẻ xác hắn ra
    làm trăm mảnh, cho xứng tội tên bạn đồ của Nam Hải Không Minh
    Đảo.
    Trong giọng nói của Y Mộng lăng vẫn êm nhẹ như ru, nhưng
    đượm thêm vẻ bi thống và thành thực vô cùng.
    Ngọc Nữ Băng Tâm Bạch Tường Vi hình như có phần bị mê
    hoặc, nhưng giọng nói của nàng vẫn lạnh lùng như băng :
    - Nói vậy mục đích của các hạ đến đây là để...
    Y Mộng Lăng vội tiếp lời :
    - Sở dỉ Y mỗ mạo muội đến làm rộn quí vị hội là định yêu cầu
    Hội chủ cho tại hạ được tạm lưu ở đây một ngày, sau khi thuận lợi
    diệt được bạn đồ của sư môn, tại hạ nguyện sẻ xã thân để đền đáp
    ân đức.
    Nghe nói, Ngọc Nữ Băng Tâm Bạch Tường Vi hơi mấp máy
    cặp môi mộng đỏ, và trên khuôn mặt sáng đẹp tợ trăng rằm hiện lên
    vài nét nhăn kinh dị.
    Nàng nhìn khuôn mặt chàng trai có một ma lực đặc dị mà tâm
    trạng dao động bất an. Bình tĩnh, quả quyết là thái độ sở trường của
    nàng từ trước tới nay mỗi khi xử lý công việc. Thế mà hôm nay
    không hiểu tại sao bỗng dưng nàng lại trở nên do dự mất cả tự kỷ,
    vì một khuôn mặt có một ma lực vô hình được kết hợp bởi ngũ
    quan cân đối, với nụ cười quyến rũ luôn luôn hé mở trên môi.
    Ngọc Nữ Băng Tâm là một cô gái vẫn được mệnh danh là
    người không biết ở trên cái thế giới này có hoan hỉ, có khoái lạc, có
    tình dục... Có phải nàng không biết thật chăng ? ...
    Đúng vậy ! Nhưng chỉ là trước kia... Còn hiện tại, trước vẻ
    phong hoa tuyệt thế và nghi biểu bất phàm của Công tử Mặt Ma Y
    Mộng Lăng, lại còn có giọng nói êm nhẹ như ru đầy sức quyến rũ
    mê hoặc, đã bất giác in sâu vào tận tâm tư nàng.
    - Ồ ! Đã bắt đầu sơ canh rồi, chắc chỉ độ lát nữa là Cừu Tình sẻ
    tới !
    Trong tiếng nói nhẹ nhàng có một sức hấp dẫn kỳ dị làm rung
    động tâm thần của Ngọc Nữ Băng Tâm.
    Nàng nhướng cặp mày liễu, cặp mắt trong sáng càng lóng lánh
    thêm. Đó là nét tượng trưng khi nàng chọn lựa quả quyết một việc
    gì.
    „Được“ - Nàng thốt tiếng có vẻ cương quyết, rồi quay sang gã
    đầu lãnh Lãng Lý Xà Hành Trương Bân ra lệnh !
    - Trương đầu lĩnh ra bảo chúng nó dọn tiệc đãi khách !
    Trong số những người có mặt tại Tường Vi hội sảnh, ngoại trừ
    gã Tổng giám Cửu Đầu Ô Khoái Dư Sinh thản nhiên ngồi mỉm
    cười, vân vê mấy sợi râu dê lưa thưa dưới cằm, còn ai nấy đều kinh
    ngạc mở lớn cặp mắt.
    Nhất là Kim đường đường chủ Thần Phiến Trương Vân Hạc,
    hắn ta xếp mạnh cây quạt sắt một tiếng „ xoẹt „ lật đật nói :
    - Kính bẩm Hội chủ, làm như vậy không... không được !
    Nhưng hắn ta không thể nào ngờ rằng, Ngọc Nữ Băng Tâm lại
    nhếch mép cười nhạt lạnh lùng hỏi vặn :
    - Nếu vậy Trương đường chủ thử cho biết làm thế nào là
    „được“ !
    - ...
    Trương Vân Hạc chỉ há miệng chớ không nói được ra lời,
    chính ra thì hắn cũng không dám nói nữa. Vì dưới tình trạng hiện
    tại, cũng chẳng có cách xử trí nào ổn thoả hơn ?
    - Ha ha ha ! ... Ha ha ha !
    Công tử Mặt Ma Y Mộng Lăng thốt lên hồi cười sang sảng gỡ
    rối cho Trương Vân Hạc :
    - Bạch Hội chủ ! Còn gả thư đồng Tiểu Vân Tước Nhi của
    Tiếu thiểm công tử Y Mông Lăng cũng phiền Hội chủ cho người
    chiếu cố !
    Sẵn sự bực dọc trong bụng, nên khi nghe nói, Trương Vân
    Hạc bĩu môi tiếp lời giọng khinh miệt :
    - Cái gì làTiếu thiểm công tử. Ta xem cái bản mặt của nhà
    ngươi chỉ nên gọi là Ma Thiểm „Tức mặt ma“- thì đúng hơn !
    „Ma thiểm“ - Mặt ma „ Đúng vậy, chẳng những Thần Phiến
    Trương Vân Hạc, mà mọi người hiện diện trong Tường Vi hội sảnh
    và ngay cả Ngọc Nữ Băng Tâm ai nấy cũng đều có cảm giác như
    thế. Nhưng chỉ có Trương Vân Hạc dám nói ra mà thôi.
    „Mặt ma ! „ Y Mộng Lăng thản nhiên nhún vai nói :
    - Mặt ma thì Mặt ma cũng được chứ sao. Vì Tiếu thiểm là tự
    bổn công tử đặt lấy, và nghe nó đỡ chối tai hơn Mặt ma một chút
    mà thôi !
    Nói xong, chàng ta quay lại nhìn gã thư đồng Tiểu Vân Tước
    Nhi nhún vai một cái.
    Đối với chàng ta, bất cứ động tác nhỏ nào cũng đều tỏ ra thản
    nhiên siêu thoát.
    Cái nhún vai vừa rồi, vừa để biểu lộ thái độ bất cần, mà hình
    như còn để ngầm bảo với Tiểu Vân Tước Nhi : „Họ thêm cho ta cái
    danh hiệu mới gọi là „Mặt Ma“ kể cũng hay đấy chứ“ !
    Ngoài ra, chẳng hiểu còn có thêm hàm ý gì không ? Có lẽ chỉ
    có Tiểu Vân Tước Nhi là biết !
    Chỉ thấy Tiểu Vân Tước Nhi cũng bắt chước nhún vai một cái
    với thái độ thản nhiên, siêu thoát, chẳng sai chủ nhân một nét.
    Đoạn, gã nở nụ cười hằn rỏ hai núm đồng tiền trên má, quay mình
    bước theo Lãng Lý Xà Hành đi ra.
    Một lát sau, đèn đuốc sáng lên, cả một toà đại sảnh Tường Vi
    hội sáng trưng như ban ngày, Tiếp theo, một bàn tiệc linh đình
    được dọn ra.
    Công tử Mặt ma Y Mộng Lăng, chẳng những võ nghệ cao mà
    tửu lượng cao.
    Chàng ta ứng tiếp mọi người, cười nói vui vẻ khiến không khí
    bữa tiệc đầy vui nhộn
    Lại thêm những chuyện cầm, kỳ, thư, hoạ, tuyết nguyệt,
    phong hoa, cho đến chuyện võ lâm hắc, bạch lưỡng đạo, tam giáo,
    cữu lưu chuyện gì chàng ta cũng rành rõ. Chuyện nào chàng ta
    cũng kể được có đầu có đuôi, khúc chiết ly kỳ, khiến ai cũng phải
    thán phục.
    Hình như bất cứ về phương diện nào, công tử Mặt ma cũng
    đều tỏ ra đột xuất, kỳ đặc, bất phàm...
    Phong độ tiêu sái bất phàm, nói năng hoạt bát hấp dẫn của
    chàng, đã áp phục được mọi người, kể cả Ngọc Nữ Băng Tâm
    Bạch Tường Vi.
    Đặc biệt nhất, đến độ không thể tin được là trong bữa tiệc, nhờ
    sự ăn nói, phong thái độc đáo, chàng ta đã làm tan biến vô hình cái
    không khí hiềm nghi từ khi mới đến.
    Công tử Mặt ma quả là một hùng tài hiếm có trong chốn võ
    lâm lâm giang hồ từ mấy trăm năm nay, có thể nói là một „Quỷ
    tài“, kể cũng không quá đáng
    Đương nhiên, sỡ dỉ chàng ta được như vậy cũng là nhờ rất
    nhiều vào khuôn mặt tươi cười kỳ dị, do sự kết hợp của ngũ quan
    một cách cân đối tuyệt mỹ.
    Do đó hầu như có một ma lực vô hình mà người ta không biết
    lấy gì để mô tả, chỉ biết mơ hồ sâu thẳm làm sao ? ... Một sự tươi
    cười không tài nào liễu giải luôn luôn thấp thoáng trong cảm giác
    của người ta.
    Công tử Mặt ma Y Mộng Lăng quả là một nhân vật thần kỳ
    bất khả trắc.
    Trong sự cười nói hào phong của chàng ta đã làm Bạch Tường
    Vi, một cô gái được mọ người mệnh danh là Ngọc Nữ Băng Tâm,
    làm chủ một bang hội lớn, cũng phải hiện lên vẻ tươi vui thích thú
    trên khuôn mặt xinh đẹp như hoa như ngọc. Đã đẹp, nét tươi vui lại
    càng làm nàng đẹp thêm, đẹp một cách không sao diễn tả.
    Chẳng những Bạch Tường Vi, mà cả trăm nhân vật đầu não
    trong Tường Vi hội cũng bị say sưa chìm đắm trong cử chỉ nói cười
    của công tử Mặt ma mà không biết.
    Chỉ có Y Mộng Lăng, qua nét tươi cười quyến rũ của chàng ta
    là có thể thấy rỏ chàng ta là người có dụng tâm cố ý. Mà sự dụng
    tâm cố ý của chàng ta hình như để làm cho Ngọc Nữ Băng Tâm
    ngã lòng, tiến lên một bước nữa là lấy được lòng tin của nàng.
    Đến hiện tại, thì chàng ta đã có thể khẳng định và tin tưởng
    rằng mình đã thực hiện được phân nữa cái dụng tâm ấy.
    Thời gian qua vùn vụt, một canh hết lại tới một canh...
    Tiếng trống canh đã điểm ba tiếng. Đêm đã qua già nữa mà
    đêm nay...
    Trong tâm tư Ngọc Nữ Băng Tâm Bạch Tường Vi cũng như
    trong ý nghĩ của Tổng giám Cửu Đầu Ô Khoái Dư Sinh đều cho
    rằng sự xẩy ra bất tường đối vị lão hội chủ Ngọc Kim Câu Bạch
    Vũ trong đêm nay, hầu như là một việc khó có thể xảy ra.
    Nghĩ cho kỹ, Kể cũng là một việc khó có thể xảy ra thật, vì họ
    đã có xếp đặt chu đáo từ trước, mà lại ngoại trừ hai người họ ra,
    không còn tới một người thứ ba nào biết.
    Nhưng...
    Công tử Mặt ma Y Mộng Lăng đột nhiên đứng dậy khẻ hừ
    một tiếng mà rằng :
    - Đến rồi.
    Đến rồi đây là chỉ người áo bạc tên Cừu Tình...
    Quả nhiên, một chuỗi cười dài sang sảng : Ha ha ha... Ha ha
    ha ! ... từ trên nóc Tường Vi hội sảnh dội xuống.
    Công tử Mặt ma Y Mộng Lăng quả có một nhỉ lực rất mẫn
    nhuệ. Đúng vậy, tất cả đối với chàng ta hầu như về mặt nào cũng tỏ
    ra đột xuất hơn người.
    Hiện tại ở trong Tường Vi hội sảnh rỏ ràng chàng ta đã là
    người được tín nhiệm.
    Tiếng hừ chưa dứt, chàng ta đã khẻ nhún vai một cái thân hình
    biến mất như một trận gió.
    - „Cừu Tình mi chạy đâu cho thoát“ ! -Tiếng quát mắng của
    công tử Mặt ma vang trên nóc sảnh.
    Ngọc Nữ Băng tâm Bạch Tường Vi cũng nghiêng mình phóng
    ra với thân pháp mau lẹ phi thường. Kế tiếp là Khoái Dư Sinh,
    Cung Túc, Trương Vân Hạc... từng bóng người nối gót phóng ra
    với binh khí cầm sẳn trên tay.
    Mặt trăng lơ lửng giửa cao không toả ánh sáng vằng vặc.
    Bọn họ ra khỏi cửa là nhất loạt phóng lên nóc Tường Vi hội
    sảnh. Nhưng họ chỉ chậm trể trong thoáng mắt, trên nóc hội sảnh
    đã không còn một bóng người. Dưới ánh trăng sáng, từ phía xa
    ngoài mười trượng một bóng người màu bạc lấp lánh xẹt ra khỏi
    tổng đàn Tường Vi hội như một lằn điên chớp.
    Thân ảnh thấp thoáng phiêu động như bóng ma quái, khiến
    người ta không thể phân biệt được là công tử Mặt ma Y Mộng
    Lăng hay là...
    Cả một khu vực phạm vi Tường Vi hội bóng người qua lại
    thấp thoáng hỗn loạn. Một tiếng cười nhạt lạnh lẽo điểm trrên môi
    Ngọc Nữ Băng Tâm Bạch Tường Vi, biểu lộ sự bực tức từ nội tâm
    theo thói quen của nàng.
    Trong tồng đàn Tường Vi hội có tới mấy trăm người, vả lại bố
    trí khắp xung quanh thế mà lại để cho địch nhân tự do đến lại tự do
    đi. Tuy nhiên địch nhân chưa làm gì được, nhưng để cho chỉ có một
    người ngoài hội là Công tử Mặt ma đuổi theo thì mất mặt quá ! ...
    Chỉ thấy Ngọc Nữ Băng Tâm khẻ dậm gót sen quát :
    - Tất cả đều là đồ vô dụng !
    Đoạn ngàng khẻ nhún chân lao mình đuổi theo như một lằn
    chớp. Nhưng đến khi thân hình nàng ra khỏi khu vực tổng đàn
    Tường Vi hội thì bóng người mặc áo bạc cũng đã biệt dạng.
    Từ phía sau lưng nàng vẫn vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn.
    Đồng thời có mấy bóng người nối gót chạy theo nàng.
    - Kính bẩm Hội chủ không nên một mình...
    - Kính bẩm Hội chủ...
    Đó là tiếng gọi của Thần Phiến Trương Vân Hạc và Cửu Đầu
    Ô Khoái Dư Sinh. Nét mặt Ngọc Nữ Băng Tâm vốn đã lạnh lùng
    nay lại càng toả hàn khí ghê người.
    Vì lúc mới sanh nàng, mẹ nàng là người ốm yếu bệnh tật nên
    từ bé đến giờ ít khi nàng được gặp mặt mẹ. Còn cha nàng Ngọc
    Kim Câu Bạch Vũ thì đối với nàng cũng như đối với mọi người
    khác „ nghiêm khắc và lạnh lùng !
    Nàng chưa từng được sự vuốt ve âu yếm và cũng chưa hề gặp
    điều gì trái ý bao giờ. Trong khi người áo bạc gây thảm cảnh tại
    Huyết Hoắc Bảo làm náo động giang hồ như hiện nay thì sự quan
    tâm của bọn người dưới sự lãnh đạo của nàng như Khoái Dư Sinh
    và Trương Vân Hạc đương nhiên là mang đầy hảo ý !
    Thế mà chẳng hiểu tại sao đêm nay đối với lời kêu gọi của hai
    người đó nàng lại nảy sinh phản cảm.
    Hắc ! Nàng khẻ cất tiếng cười nhạt lạnh lùng đưa tay vén làn
    tóc, rồi lắc động thân hình bay vút đi không thèm quay đầu lại.
    Thân hình của nàng tuyệt mỹ, tuyệt khoái, nàng đã thi triển môn
    khinh công tuyệt học Lược Ảnh Phù Quang.
    Trong chớp mắt tiếng ồn ào hỗn loạn, tiếng hò hét kêu gọi đã
    bị nàng bỏ lại phía sau, không còn nghe thấy gì nữa, mà chỉ nghe
    tiếng nước chảy rì rào từng chặp trước mặt. Thì ra nàng đã phóng
    đi một hơi tới tận bờ sông.
    Gió hiu hiu thổi, ánh trăng mờ nhạt soi mặt nước trường giang
    gợn lên từng đợt sóng bạc lăn tăn. Cảnh đêm trăng đẹp biết bao
    nhiêu và cũng hiu quạnh biết bao nhiêu. Nàng thở phào một hơi dài
    nhẹ nhõm, buông mình ngồi xuống phiến đá cạnh bờ sông.
    Trong lúc buông mình ngồi xuống, đột nhiên nàng cảm thấy
    tâm tư bình hoà yên tĩnh nhưng cũng lẻ loi cô tịch vô cùng. Bỗng
    dưng lại một trận xao động khôn tả nỗi lên mặt sóng tâm tư của
    nàng. Một hình bóng mơ hồ, một khuôn mặtmơ hồ hiện lên, đây
    là...
    Là một tâm tình nằm sâu kín trong tâm linh nàng đã bị khuấy
    động ?!
    Kẻ nào đã đem lại cho nàng cái tâm trạng ấy ? Phải chăng
    chàng trai có khuôn mặt ma quái quyến rũ, có tài đột xuất về mọi
    mặt chăng ? ...
    Thình lình...
    Một tiếng động lạ lọt vào tai nàng, phát xuất từ ngôi miếu
    Thuỷ thần phía sau lưng. Ngọc Nữ Băng Tâm đảo nhỡn quang một
    vòng, nhếch môi nở nụ cười nhạt lạnh lùng cố hữu, nhún chân nhảy
    vút về phía ngôi miếu Thuỷ thần.
    Trong toà miếu cũ tối đen như mực.
    Một vài ánh trăng nhỏ yếu ớt xuyên qua lỗ hổng ngói và rọi
    vào trong miếu, nhìn rỏ một pho tượng Thuỷ thần nằm đổ trên bệ,
    cùng mấy pho tượng thuỷ quỷ, gãy đầu gãy tay nằm lỏng chỏng
    khắp nơi, lại càng làm không khí thêm phần ghê sợ.
    Ngọc Nữ Băng Tâm từ từ đảo ánh mắt khắp một lượt. Rỏ ràng
    vừa có tiếng động, vừa có bóng người thoáng hiện tại sao lại...
    Thình lình một luồng gió lạnh thổi phào qua sáu gáy nàng,
    khiến nàng không thể kìm hãm được tiếng kêu kinh ngạc : „Á“.
    Cánh tay mặt nàng vung lên. Một chiếc Ngọc kim câu toả ánh
    sáng màu đỏ lấp loáng dài hơn một thước được nàng rút cầm nơi
    tay quét ra phía sau như một ánh điện chớp. Nàng đã thi triển chiêu
    thế „Nữa chuyển càn khôn“ trong pho tuyệt học Ngọc Kim Câu
    Nhưng...
    Bịch ! Mạch môn cổ tay nàng đã bị giữ chặt và cả thân hinh
    thon nhỏ của nàng cũng bị kéo ngã vào lòng một người lạ khiến
    nàng rùng mình thốt tiếng kêu kinh hãi „Ái“.
    - Tại hạ đây, Bạch cô nương chớ ngại !

Xem Tiếp Chương 4Xem Tiếp Chương 55 (Kết Thúc)

Ma Diện Ngân Kiếm
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Đang Xem Tập 3
  » Xem Tiếp Tập 4
  » Xem Tiếp Tập 5
  » Xem Tiếp Tập 6
  » Xem Tiếp Tập 7
  » Xem Tiếp Tập 8
  » Xem Tiếp Tập 9
  » Xem Tiếp Tập 10
  » Xem Tiếp Tập 11
  » Xem Tiếp Tập 12
  » Xem Tiếp Tập 13
  » Xem Tiếp Tập 14
  » Xem Tiếp Tập 15
  » Xem Tiếp Tập 16
  » Xem Tiếp Tập 17
  » Xem Tiếp Tập 18
  » Xem Tiếp Tập 19
  » Xem Tiếp Tập 20
  » Xem Tiếp Tập 21
  » Xem Tiếp Tập 22
  » Xem Tiếp Tập 23
  » Xem Tiếp Tập 24
  » Xem Tiếp Tập 25
  » Xem Tiếp Tập 26
  » Xem Tiếp Tập 27
  » Xem Tiếp Tập 28
  » Xem Tiếp Tập 29
  » Xem Tiếp Tập 30
  » Xem Tiếp Tập 31
  » Xem Tiếp Tập 32
  » Xem Tiếp Tập 33
  » Xem Tiếp Tập 34
  » Xem Tiếp Tập 35
  » Xem Tiếp Tập 36
  » Xem Tiếp Tập 37
  » Xem Tiếp Tập 38
  » Xem Tiếp Tập 39
  » Xem Tiếp Tập 40
  » Xem Tiếp Tập 41
  » Xem Tiếp Tập 42
  » Xem Tiếp Tập 43
  » Xem Tiếp Tập 44
  » Xem Tiếp Tập 45
  » Xem Tiếp Tập 46
  » Xem Tiếp Tập 47
  » Xem Tiếp Tập 48
  » Xem Tiếp Tập 49
  » Xem Tiếp Tập 50
  » Xem Tiếp Tập 51
  » Xem Tiếp Tập 52
  » Xem Tiếp Tập 53
  » Xem Tiếp Tập 54
  » Xem Tiếp Tập 55
 
Những Truyện Kiếm Hiệp Khác