Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Quỳnh Dao » Lao Xao Trong Nắng Tác Giả: Quỳnh Dao    
    Như thế, liên tục mấy ngày liền, Thanh Trúc và Kỳ đều ra ngoài ăn trưạ Bây giờ không chỉ có quán hủ tiếu mì kia, họ còn ghé qua những quán gần đấỵ Kỳ vẫn giấu rất kỹ lai lịch, Thanh Trúc cũng không buồn hỏị Nhìn bộ quần áo bạc màu, và cử chỉ ngần ngừ của Kỳ lúc trả tiền, Thanh Trúc cảm thông và thỉnh thoảng nàng cũng dành được trả tiền. Kỳ không cản. Càng lúc Trúc bỗng thấy Kỳ làm sao ấỵ Anh chàng có vẻ đã chinh phục được nàng. Cái thái độ phớt tỉnh, thích châm biếm, cái nhìn đăm đăm của Kỳ như một thỏi nam châm. Ồ! Kỳ! Anh Kỳ! Tận cùng trong trái tim của Thanh Trúc như phát ra tiếng gọị Cái tên mà lúc nào cũng lảng vảng trong đầu nàng, không làm sao xóa được. Ngay cả trong giờ làm việc, Thanh Trúc vẫn nhớ tớị
    Bên cạnh đó, công việc thư ký của Trúc đã đi vào quỹ đạọ Như lời ông Đạt nói, mọi việc đâu đó sẽ suông sẻ, không còn cực như giai đoạn đầụ Cái khó khăn nhất bây giờ không phải là dự thảo công văn mà là sắp xếp giờ giấc và phân loại khách phải tiếp cho ông Đạt. Nhưng rồi, ông tổng giám đốc lại cứ gặp mãi khách xin gặp bất ngờ. Ví dụ như cách đây mấy hôm, bà tổng giám đốc ghé quạ
    Trước đó Thanh Trúc cứ nghĩ bà vợ của tổng giám đốc phải hách lắm, khó ưa lắm. Nhưng thật là một bất ngờ. Trái với sư. Tiên đoán của Thanh Trúc, bà ta lại là một người đàn bà quí phái thật, nhưng rất nho nhã, dịu dàng. không còn trẻ nhưng vẫn đẹp một cách thu hút, caí đẹp của người đàn bà đứng tuổi, hiền lành. Hôm ấy, ông Đạt đang bận tiếp một người khách nước ngoài đến thương lượng hợp đồng lớ, vì vậy bà tổng giám đốc đã ở lại phòng của Thanh Trúc rất lâu, nói chuyện rất nhiềụ Lúc nào trên môi bà cũng có nụ cườị Điều đó làm cho bao nhiêu e dè của Thanh Trúc tan biến cả. Bà đã gọi tên Trúc một cách tự nhiên như một người cô gọi cháụ
    - Cô Thanh Trúc. Nghe ông chồng tôi thường nói về cô, ông ấy bảo cô thông minh , lanh lợị Hôm nay đến đây thật bất ngờ. Tôi không ngờ cô lại trẻ , dễ thương và hiền lành như thế nàỵ
    Thanh Trúc nóị
    - Con không dễ thương, hiền lành đâụ Ông tổng giám đốc cứ cảnh giác con là phải ý thức được vai trò của mình.
    Bà Đạt có vẻ kinh ngạc.
    - Ông ấy nói thế ư? Ông ấy đã từng bảo cô như thế à?
    Thanh Trúc cươị
    - Không phải, ông ấy chỉ ám chỉ như vậy thôị
    Bà Đạt có vẻ thích thú, nhìn Thanh Trúc.
    - Cô không nhưng thông minh mà còn nhạy bén nữạ Thật ra thì vai trò thư ký riêng đâu phải thấp kém, là tay trái của Tổng giám đốc đấỵ
    Rồi bà ta cười, nụ cười thật rạng rỡ. Trời đất! Thanh Trúc thầm nghĩ. Thế này thì chắc lúc còn trẻ bà ta phải đẹp vô cùng.
    - Tôi tên là Ngọc Bình. Hai mươi mấy năm về trước, tôi cũng là thư ký riêng của ông Đạt.
    - À!
    Thanh Trúc giật mình, chăm chú nhìn bà Tổng giám đốc.
    - Lúc đó Trúc biết không? Công ty này chỉ có một văn phòng rộng tám mét vuông. Toàn thể nhân viên chỉ có ba ngườị
    Bà quay sang nhìn Thanh Trúc với nụ cười thật ngọt.
    - Cố gắng làm việc Trúc nhé. Ông nhà tôi nguyên tắc lắm nhưng rất yêu ngườị Mãi đến bây giờ ông ấy vẫn không quên chuỗi ngày cực khổ đầu tiên, những ngày mà chúng tôi kiếm không đủ ăn ba bữạ Vì vậy, ông ấy rất thích được giúp đỡ những người nghèo khổ, những người trẻ tuổi mà chịu khó làm việc. Không phải chỉ giúp đỡ thôi mà ông ấy còn ngưỡng mộ , và chính tôi cũng thế.
    Thanh Trúc lắng nghe, lòng nhợt nghĩ đến Anh Kỳ. Không biết ông Đạt có chịu giúp đỡ cho Kỳ không? Nàng đoán chắc, nếu Anh Kỳ mà là nhân viên thật của công ty chưa hẳn ông Đạt biết đến chàng.
    Thế là hôm sau, Thanh Trúc gặp ông Đạt và đã đề câ,p đến Kỳ:
    - Ông tổng giám đốc, ông có biết tới một người có tên Anh Kỳ không?
    - Anh Kỳ hở ?
    Ông tổng giám đốc như giật mình, nhưng rồi bình tĩnh lại ngaỵ Ông nghiêng nghiêng đầu suy nnghĩ , rồi hỏị
    - Có phải cái anh ch`ng cao lêu nghêu, cứ long dong hết chỗ này tới chỗ khác không?
    Thanh Trúc đỏ mặt. Rõ ràng là ông tổng giám đốc có vẻ khi dễ Kỳ nên mới gọi là "anh chàng" . Nàng thật sự bất bình.
    Thanh Trúc nóị
    - Coi như đúng đi! Nhưng anh ấy có làm việc cho công ty chúng ta không?
    Ông Đạt chau màỵ
    - Cô định sát hạch tôi phải không?
    Thanh Trúc đỏ mặt.
    - Dạ không phảị Tôi chỉ hơi tò mò, muốn biết thôị
    Ông Đạt suy nghĩ.
    - Hắn là .. ngươì ở ngoàị
    Thanh Trúc thắc mắc:
    - Người ở ngoàỉ
    Ông Đạt nóị
    - Phải, nghĩa là không ở trong biên chế của công ty chúng tạ Tuy vậy, hắn thỉnh thoảng cũng được công ty chúng ta điều động. Hắn cũng có tài đấy, nhưng tính tình lại không chịu ở yên một chỗ.
    - À!
    Thanh Trúc thấy nhẹ nhõm. Thì ra Anh Kỳ không nói dốị Trúc định nhờ ông Đạt giúp đỡ Anh Kỳ. Nhưng nhìn ánh mắt của ông tổng giám đốc, nàng lại thôi, không dám. Ánh mắt kia có cái gì dò xét, truy hỏị Ông Đạt nóị
    - Cô có vẻ quen với Anh Kỳ lắm à? Cô cẩn thận đấỵ Cô mới vào đời, còn thiếu kinh nghiệm, đừng dễ dãi bạn bè với bọn đàn ông con traị
    Thanh Trúc phản ứng ngaỵ
    - Chuyện tôi giao du bạn bè đâu dính dáng gì đến vai trò thư ký.
    Ông Đạt nhạy bén nhìn Thanh Trúc.
    - Đồng ý là không dính. Thế cô đã yêu hắn chưa,
    - Không dính dáng gì đến ông cả.
    Ông Đạt nóị
    - Coi chừng đấy, nhanh quá không tốt đâụ Tôi khuyên cô nên mở to mắt ra một chút, nhìn người phải nhìn cho kỹ rồi mới quyết định.
    Thanh Trúc bất cần, định bỏ đi ra ngoài, nhưng vẫn ấm ức:
    - Ông muốn ám chỉ hắn là một tay chẳng ra gì ư?
    - Tôi không nói thế bao giờ.
    Ông Đạt đốt một điếu thuốc, Thanh Trúc bất mãn nói:
    - Nhưng tôi hiểu ông nghĩ như vậỵ
    Ông Đạt tằng hắng.
    - Hừ. Cô còn gì để báo cáo không?
    Thanh Trúc hiểu cái câu hỏi vừa rồi của ông tổng giám đốc là một câu đuổi khéo, Trúc đi nhanh ra cửạ lòng vẫn bất bình.
    Trưa hôm sau, Thanh Trúc vẫn dùng cơm với Anh Kỳ, nhưng tuyệt nhiên không nói gì đến chuyện gặp Tổng giám đốc. nàng sợ nói ra có thể làm Kỳ chạm tự ái .
    - "Phải nhìn cho kỹ rồi hãy quyết định"
    Câu nói của ông Đạt cứ lảng vảng trong đầu Thanh Trúc. Khiến Trúc thỉnh thoảng nhìn Kỳ có lẽ nàng muốn nhìn cho "kỹ". Anh Kỳ có vẻ bất an.
    - Ồ! Hôm nay sao thế? Mặt tôi có lọ nghẹ ư?
    Thanh trúc nói cho khỏa lấp.
    - Không có. Tại thấy tóc anh quăn quăn giống lông chó xù vậy mà.
    - Ồ! Thế ra Thanh Trúc là hội trưởng hội yêu súc vật ư?
    - Anh nói vậy là saỏ
    - Tôi cảm thấy như Thanh Trúc hay đề cập đến nào là chó, là mèọ
    Thanh Trúc bực mình.
    - Hừ! Thật tình tôi mong anh chó hay mèo còn có lý hơn.
    - Tại sao vậỷ
    - Vì thế khỏi phải khiến ai để ý.
    Anh Kỳ có vẻ giật mình.
    - Hơ? Ai vậỷ Ai để ý?
    Thanh Trúc lắc đầu:
    - Thật ra cũng không có gì. Người ta chỉ khuyên tôi phải cẩn thận với anh thôi .
    Anh Kỳ ngẩn rạ
    - Biết đâu cái người khuyên cô đó. Họ đang có ý gì với cô?
    Thanh Trúc mở to mắt. Nàng nghĩ đến ông Đạt. rồi bà vợ ông tạ Không, không thể có chuyện như vậy . Thanh Trúc lắc đầụ Rồi nghĩ đến caí vị trí đặc biệt của các nữ thư ký riêng trong công tỵ Ông Đạt cưới thơ ký riêng thứ nhất. Rồi ba cô thơ ký tiền nhiệm của Thanh Trúc. Người ta thì sưu tập tem thư, đồ cổ, bươm bướm. Còn gia đình này thì lại sưu tập thư ký riêng.
    Trưa hôm ấy, họ Nói chuyện với nhau rất ít. Kỳ có vẻ suy nghĩ điều gì. Chàng lấy bút bi nguệch ngoạc trên giấy đặt thức ăn. Thanh Trúc chồm tới thấy mấy chữ.
    Cuộc tình không thể quên
    Mới nghĩ đã vào tim
    Thanh Trúc giật mình:
    - Anh viết gì thế?
    Anh chàng vậy mà đỏ mặt, vò ngay mảnh giấy rôì cười:
    - Có biết thành ngữ "tự trói lấy mình" không?
    - Biết!
    Anh Kỳ nói như thở dàị
    - Vậy đấỵ Nhất là trong chuyện tình cảm, con người hay như vậỵ
    Thanh Trúc liếc nhanh về phía Kỳ. Hôm nay anh chàng có vẻ quan trọng quá. Tại sao vậỷ nhìn đôi chân mày đang châu lạị Thanh Trúc thấy buồn cườị Nàng nâng ly trà lên. Lạ thật! Cái thái độ bỡn cợt mọi ngày của Kỳ biến đâu mất.Anh chàng đang có tâm sự gì đâỵ
    - Anh Kỳ!
    - Hở ?
    Kỳ nhìn lên.
    - Anh đang nghĩ ngợi gì đấỷ
    Kỳ đưa tay qua nắm lấy tay Thanh Trúc. Anh chàng định nói gì rồi thôị Rồi lại định nóị Do dự một chút, Kỳ lại đứng lên.
    - Thế này nhé? Chiều nay, tôi sẽ đưa Trúc về nhà, được
    chứ? Tôi có chuyện cần nói với Trúc.
    Không hiểu sao Thanh Trúc lại thấy lo lắng. Trực giác cho nàng thấy tình bạn giữa nàng và Kỳ đang đi vào giai đoạn kết thúc. Tương lai thế nàỏ U ám hay sáng sủa làm sao biết được? Hình như bầu trời đang u ám. Có lẽ sắm mưạ Thanh Trúc bối rốị Nhưng mà chuyện gì phải đến sẽ đê"n cơ mà? Phải đón nhận, phải can đảm chờ đón thôị Thanh Trúc nhìn Kỳ cươì.
    - Được rôì, chiều nay sau khi tan sở, tôi sẽ chờ anh nhé. Nếu anh muốn, tôi sẽ giới thiệu Trang Thanh với anh. Chúng tôi thường nói với nhau về anh đấỵ Anh là anh chàng "Kỳ bí ẩn" của tôị
    Kỳ cười nhẹ, lẩm bẩm:
    - Sợ là sau khi cởi bỏ bộ áo bí ẩn kia ra, Anh Kỳ chẳng ra cái gì hết mới khổ chứ!
    Thanh Trúc nghe không rõ, hỏi:
    - Anh nói gì thế?
    - Không có gì cả.
    Họ ra khỏi tiệm ăn, hướng về phía công tỵ Trên đường chẳng ai nói với nhau lời nào , mãi cho đến trước khi chia tay, Kỳ mới nói:
    - Năm giờ rưỡi chiều nay, tôi sẽ đợi Trúc ở góc phố đằng kia nhé.
    - Ở góc phố?
    - Vâng, vì trước cưa công ty đông người quá, họ dòm ngó phiền lắm, vả lại bây giờ dù sao Trúc cũng là cô thư ký riêng của ông tổng giám đốc rồi .
    Rồi Kỳ bỏ đi, còn Thanh Trúc thì về văn phòng của mình. Hôm nay tình cảm của Trúc có vẻ căng thẳng làm sao đấy, Trúc không hiểu tại saọ Nhưng nàng lại cứ nhìn đồng hồ mãi, mong sao cho đến năm giờ chiềụ
    Buổi chiều hôm ấy sẽ dài đăng đẵng, nếu như không có chuyện bất ngờ xảy rạ Một bất ngờ khủng khiê"p. Lúc đó là khoảng ba giờ chiềụ Bấy giờ, ông tổng giám đốc đang bận tiếp khách, còn Thanh Trúc thì đang trong phòng riêng, chuẩn bị cà phê và vài món thức ăn nhẹ để cho cô tiếp viên mang vàọ Đang điện thoại hỏi tổng giám đốc có cần sự hiện diện của nàng không, thì đột nhiên, cửa phòng mơ? "Ầm!" một cái, Thanh Trúc giật mình quay lạị một anh chàng cao lớn , mày sậm đang xông vàọ Mặt hắn đằng đằng sát khí. Thanh Trúc nghĩ ngay đến những tên cướp giết ngườị Nàng vội vàng chạy nhanh đến bàn, giữ chặt lấy cái hộc tủ, nơi có một số tiền dự ứng. Đồng thời nàng lớn tiếng hỏi:
    - Ông là aỉ Ông vào đây làm gì?
    Gã đàn ông kia xông đến trước mặt Thanh Trúc. Hắn nhìn sòng sọc vaò nàng, hơi thở hắn hổn hển, có mùi rượụ Thanh Trúc hiểu ngay đây là một tên say rượụ
    - Cô là thư ký mới được tuyển vào phải không?
    Hắn hỏi, giọng rõ ràng. Đôi mắt của hắn như tóe lửạ khuôn mặt thật dữ tợn. nhất là bô. Râu quai nón. một bô. Râu thật sậm, thật đàn ông. Hắn mặt chiếc áo sơ mi ngắn tay, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn. Hắn gằn giọng:
    - Cô tên gì?
    Thanh Trúc rùng mình, nàng quan sát xem thử hắn có mang theo vũ khí không.
    - Dạ Thanh Trúc.
    Hắn hậm hực, rồi dùng tay nâng cằm Trúc lên.
    - Thanh Trúc à? Cô định lấy ai trong gia đình ông Võ Văn Đạt nàỷ Nói mau!
    Thanh Trúc giật mình.
    - Ông buông tôi ra, ông là aỉ Tôi không muốn lấy ai trong gia đình nhà ông Đạt này cả!
    - Không lấy ai à? Ha Ha! Gã buông giọng cươì lớn.
    - Ha ha! Cô đừng để tôi cười bể bụng chứ? Gia đình ông tổng giám đốc này chuyên chọn thư ký làm dâu mà cô không biết ư? Sao cô bảo là không lấy ai cả ?
    Cả tầng lầu mười như rối loạn cả lên. Ngươì xông vào phòng Thanh Trúc đầu tiên là ông Đạt, rồi giám đốc. Sau đó là một đám đông khác.
    - Đứng yên!
    Ông Đạt hét, vì bây giờ gã đàn ông kia đã chụp lấy tay Thanh Trúc, ông lớn tiếng:
    - Mày đến đây làm gì nữa hở Hoàng Tâm? Tối ngày mầy cứ đến đây kiếm chuyện. Cô này không dính dáng gì đến nhà chúng tao cả.
    Gã đàn ông không những không buông Thanh Trúc ra mà hắn còn bẻ quặt tay nàng ra đằng sau, Thanh Trúc đau quá, đau muốn rớt nước mắt. Sau đó Thanh Trúc lại thấy có cái gì lạnh lạnh sau ót. Đúng rôì, một cái daọ một cái dao thật nhọn, vì Trúc thấy nơi mũi dao chĩa vào làm nàng hơi đaụ Cánh tay nàng bị bẽ quặt ra sau rất đaụ Gã say đe dọạ
    - Không ai được quyền tiến lên. Nếu có một ai tiến lên tôi sẽ giết cô ấỵ
    Ông Đạt lộ vẻ bối rốị
    - Tâm, mi muốn gì, cứ nói!
    Gã Hoàng Tâm bặm môị
    - Tôi hở. Tôi muốn cô thư ký của ông nè.
    Hắn lại kéo tóc Thanh Trúc, làm mặt nàng phải bật lên đối mặt với hắn.
    - Bây giờ, cô cần phải biết tôị Tôi là Hoàng Tâm, cô có nghe chưả Nghe rồi phải không? Bây giờ cô phải đi theo tôi!
    Ông Đạt la lớn.
    - Cậu say rồi! Cậu điên rồi! Cậu mà đưa cô ấy đi, tôi sẽ điện ngay cho cảnh sát là cậ u bắt cóc.
    Gã say nhếch môị Bàn tay hắn vẫn giữ chặt lấy Trúc.
    - Tùy ý ông. Cô theo tôi!
    Thanh Trúc giận dữ hét.
    - Tôi không đi đâu hết!
    Trong tình thế cực kỳ nguy hiểm này, không hiểu sao Trúc lại can đảm như vậỵ Ngay chính nàng cũng không ngờ thế.
    - Tôi không quen biết ông, tôi không theo ông, dù ông có cầm dao tôi cũng mặc.
    Gã say lớn tiếng thóa mạ .
    - Cô quả thật ngu xuẩn. Cô đã rơi vào bẫy, cô sắp sửa bị tiền bạc, quyền thế của gia đình ông tổng giám đô"c kia lôi cuốn. Rồi cô sẽ đánh mất cả chính cô. Cô sẽ không còn hiểu gì nữạ Hừ, cô tưởng là nhà ông ta chọn cô vì tài năng của cô ư? Lầm rồi, họ là những nhà sưu tầm gái đẹp hoàn toàn?..
    Gã đưa lưỡi dao ra trước mắt nàng.
    - Nếu cô thuộc loại đàn ba ` hạ cấp, chỉ biết quý trọng đồng tiền, thì tôi sẽ hủy hoại nhan sắc cô ngay!
    Vừ nói, hắn vừa múa lưỡa dao, Thanh Trúc bắt đầu thấy sợ, sợ thật. Đầu óc nàng như tê cứng. Nàng không biết phải đối phó ra sao nữa, Trúc nhắm mắt lạị Đột nhiên, Trúc nghe tiếng hét. một tiê"ng hét rất quen.
    - Buông cô ấy ra, cậu mà đụng đến một sợi lông chân của cô ấy là tôi cho cậu xuống địa ngục ngay!
    Thanh Trúc mở mắt, đúng là Anh Kỳ! Chàng đang giận dữ xông đến. Đá ngay vào cánh tay của Hoàng Tâm. Hắn bị buộc phải buông Thanh Trúc rạ Hắn cầm da quay lại phía Anh Kỳ. Thanh Trúc mất thăng bằng ngã lăn xuống đất nhưng không quên nóị
    - Anh Kỳ, coi chừng hắn có dao đấy!
    Gã Hoàng Tâm nghe vậy quay sang Trúc cười tọ Thừa cơ hội, Anh Kỳ nhảy tới ôm chặt được hắn, cướp được daọ Thế là mấy người khác trong công ty ùa lên. Mọi người kềm chế ngay hắn, dùng dây điện cột chặt người hắn lạị Anh Kỳ quay sang Thanh Trúc, đỡ nàng dậy, kéo lại vạt áo cho nàng. Cườm tay nàng bị bóp chặt ban nãy sưng đỏ. Anh Kỳ xuýt xoa vuốt vẹ
    - Hắn đã làm em bị đau phải không?
    Kỳ nói và định nhảy tới Hoàng Tâm, nện cho hắn một trận, nhưng ông Đạt đã ngăn lạị
    - Con định làm gì nữa! không thấy nó đang say khướt ư? Thôi đừng làm ồn thêm việc, mau mau đưa Thanh Trúc đến bác sĩ Lý xem sao, rồi đưa cô ấy về nhà nghỉ đị Còn chuyện ở đây có người khác lo rồị
    Ông quay sang đám nhân viên còn lạị
    - Ai về phòng nấy lo công việc đi, ở đây không có gì nữa hết!
    Anh Kỳ đỡ lấy Thanh Trúc.
    - Làm saỏ Cô đi được chứ?
    - Không sao cả.
    Thanh Trúc nói, nàng đưa tay sửa lại mái tóc rốị Bây giờ Trúc đã lấy lại được bình thản. Đưa mắt nhìn Hoàng Tâm đang bị trói nằm lăn trên nền nhà. Hắn không còn vẻ gì là hung dữ nữạ Thay vào đấy là khuôn mắt đau khổ cùng cực. Nhất là đôi mắt. Đôi mắt tuyệt vọng làm cho Trúc thấy xót thương. Thanh Trúc đã quên mất chuyện Tâm dùng bạo lực trấn áp, quân cả lưỡi dao sắt kề sát mặt. Trúc chỉ thấy hắn như con thư bị sa bẫy, có một cái gì hùng hồn bi tráng. Nàng không chịu được, nàng bước tới, cúi xuống, tự động mở trói cho Hoàng Tâm. Anh Kỳ đứng kế bên, yên lặng, không can thiệp vaò việc làm của Trúc. Ông Đạt cũng thế, ông nhìn Trúc với ánh mắt lạ. Còn những nhân viên khác thì họ đã bỏ về phòng cả rồị Hoàng Tâm được cởi tróị Bây giờ hắn ngôì dậy, đang tựa lưng vào vách từờng thở dốc. Thanh Trúc nhìn hắn một lần nữa, rồi quay sang Anh Kỳ.
    - Thôi chúng ta đi nào!
    Anh Kỳ giống như mới tỉnh lại từ cơn mơ, giật mình nắm lấy tay Trúc. Họ cùng bước ra cửạ Khi vào hẳn trong thang máy, Thanh Trúc mới tựa ngươì vào vách thở . Nàng cảm thấy mấy khốp xương như đau nhóị
    Kỳ gọi một chiếc taxi, họ đến bệnh viện. Bác sĩ xem xét cẩn thận. Chỉ có một vết thương ngoại khoạ Băng bó xong, hai người rời bệnh viện, về phòng trọ của Thanh Trúc. Thời gian còn quá sớm, Trang Thanh chưa tan sở, trong phòng chỉ có hai ngườị Thanh Trúc ngả người trên salon hỏi:
    - Hoàng Tâm là ai vậỷ
    Anh Kỳ ngồi xuống bên cạnh Trúc, nắm lấy tay nàng nói:
    - Hắn là ..... Hắn là người yêu cũ của Hải Yến!
    - Vậy ư?
    Thanh Trúc thấy quá đỗi ngạc nhiên
    - Anh ta yêu Hải Yến, yêu một cách say đắm. Sau ngày Hải yến về làm dâu nhà ông Đạt, hắn như điên loạn, ngày ngày uống rượu say mèm. Say là chạy đến công ty phá quấỵ Hôm nay, Trúc đã xui xẻo, khi không lại gặp họa trên trời rơi xuống.
    Thanh Trúc nhìn Anh Kỳ, rồi nghĩ đến Hoàng Tâm, đến Hải Yến. Trúc chưa hề gặp qua Hải Yến, nàng không biết Yê"n đẹp cở nào, nhưng Trúc đã nghe qua giọng nói của cô này, một giọng nói êm như rụ Nàng đoán chắc là Hải Yên phải rất đẹp, đẹp như thơ, như nước hồ thụ
    Anh Kỳ chăm chú nhìn Trúc, chan`g như ngẩn ra, những ngón tay của anh vuôt nhẹ mái tóc nàng, rồi đột nhiên Kỳ thở dài và kéo Trúc vào lòng mình. Môi anh đã đặt lên môi Trúc. Trúc cảm thấy hơi choáng. Vòng tay đàn ông ấy đã vòng qua người Trúc. một nụ hôn không thể tránh. Cũng không cần tránh. Tất cả như tan biến. không cần biết đến cái gì nữạ Yến cũng mặc, Tâm cũng mặc, công ty cũng mặc. Chỉ có hai chữ còn tồn tại thôị hai chữ đó như nhịp tim: Anh Kỳ! Anh Kỳ! Anh Kỳ! Thật lâu, Thanh Trúc mới trở lại với thực tạị Nàng ngẩng lên với ánh mắt say đắm nhìn Kỳ.
    - Anh nói là ... ... Anh có chuyện muốn nói với em cơ mà?
    Anh Kỳ chợt lắc đầụ
    - Thôi, hôm nay không nói gì hết!
    Thanh Trúc mỉm cườị
    - Thôi được, tùy anh, nhưng mà, em đã biết anh là ai rồi!
    Anh Kỳ có vẻ giật mình.
    - Aỉ
    - Anh là nhân viên an ninh của công ty, nên có vẻ bí mật.
    Kỳ nhìn Trúc thật lâụ
    - Làm sao em biết?
    - Lúc anh xông vaò phòng cứu em, là em biết ngay thôị Rồi anh còn nói là` anh không trực thuộc chính thức của công ty mà phòng nào cũng có quyền sử dụng anh cả. Như vậy không phải là nhân viên bảo vệ còn gì? Anh chậm hiểu thật.
    Anh Kỳ lại nhìn Trúc.
    - Có khi nào Trúc biêt được lý lịch tôi, rồi Trúc nghỉ chơi với tôi không?
    Thanh Trúc nhìn Kỳ với nụ cười, nàng đặt ngón tay lên môi Kỳ.
    - Đừng nói lời kỳ cục như vậỵ
    - Nếu bây giờ tôi nói cho Trúc biết là tôi đã có vợ, có con, em còn chơi với anh không?
    Thanh Trúc giật mình, mặt tái rạ
    - Nếu thế thì không được , không được ... ... ... ... ...em không thể chịu được chuyện đó.
    Kỳ như rầu rĩ.
    - Đấy, em thấy đó. Tình cảm lúc nào cũng đòi hỏi điều kiện.
    Thanh Trúc vội vã đẩy Kỳ ra, nhìn thẳng vaò mắt của chàng.
    Thanh Trúc nói như khóc.
    - Nhưng mà có thật như vậy không? Anh có vợ thật rồi à? Nề nếp giáo dục gia đình không cho phép em làm làm điều đó, nếu thật sư. Là anh đã thì em sẽ xa anh, em không muốn bất cứ một người đàn bà nào khổ vì em. Em không chịu được một chuyện như vậỵ
    Anh Kỳ hỏi tớị
    - Nếu thật vậy thì em sẽ xa anh ?
    - Vâng.
    Thanh Trúc quay mặt đị Rõ ràng là ta đã đi quá nhanh. Chưa tìm hiểu chàng một cách rõ ràng, đã vựợt quá giới hạn bạn bè. Nhưng mà chỉ mới nghĩ đến chuyện xa chàng, không gặp mặt Kỳ nữa là Trúc đã cảm thấy đau khổ. Trúc suy nghĩ một chút, rồi quyết tâm hỏi:
    - Anh Kỳ, anh yêu em chứ?
    - Vâng.
    Thanh Trúc thấy đau lòng, nước mắt ứa ra mị
    - Vậy thì? em sẵn sàng làm người tình của anh.
    Anh Kỳ bàng hoàng, vội ôm lấy Thanh Trúc vào lòng, hôn lên mắt, trên mặt, trên môi Trúc.
    - Anh chỉ đùa thôi, anh gạt em đấy, chứ anh có vơ. Có con bao biờ? Em khỏi phải làm nhân tình cho anh, anh sẽ cưới em một cách đàng hoàng , hợp lệ. em biết không?
    Thanh Trúc đẩy Kỳ rạ Nàng vừa mừng, vừa giận vì caí đuà dai của chàng.
    - Cái gì? Anh cứ đuà mãi làm em hết hồn. Tại sao anh mãi bỡn cợt như vậỷ Anh làm em giận quá. Thú thật với anh, em là gái đã có chồng!
    - Vậy ư? Vậy thì anh xin làm tình nhân lại cho em vậỵ
    - Anh rõ thật là quá quắc! Quá quắc lắm rồi!
    Thanh Trúc giận dữ định bỏ đi, nhưng Anh Kỳ đã kéo nàng trở lại, chàng hôn lên môi nàng, không để cho nàng có một cơ hội phản kháng naò cả.
    - Em hứa với anh đị Bâ"t cứ điều gì xảy ra, em cũng không xa anh nhé.
    Thanh Trúc làm ra vẻ ngập ngừng.
    - Nhưng mà. Còn bà vợ của anh thì saỏ
    - Anh đã nói là chưa có vợ mà. Nếu có cho xe đụng anh chết đi!
    Thanh Trúc cươì, rồi vùi đầu vào lòng Kỳ.
    - Vậy thì, coi như không có chuyện gì đáng kể nữa hết.
    - Nếu vậy, thì anh xin nói thật với em là?..
    Anh chàng lại giở trò nữa đâỷ Thanh Trúc vội đưa tay lên bịt kín miệng Kỳ.
    - Không cho anh nói gì hết. Anh đừng hòng phịa chuyện ra để nhát em nữạ Suốt ngày hôm nay em đã muốn đứng tim rôì, em không muốn nghe cái gì nữa cả.
    Anh Kỳ nhìn Trúc, thở rạ
    - Lạ thật! Tại sao anh gặp em chi vậỷ Ai biểu em dễ yêu quá làm gì? Em làm anh ngơ ngẩn mất hồn. Em khó thương một chút thì đỡ cho anh biêt baọ
    Anh Kỳ siết chặt đầu Thanh Trúc vào ngực mình. Trúc lắng nghe, tiếng tim của Kỳ đang đập rộn rã:
    Yêu, được yêu! Yêu, được yêu!
    Chương 4
    Ngày hôm sau, Thanh Trúc vẫn đi làm bình thường, không những thế, còn có vẻ vui hơn.Ông Đạt đã phải ngạc nhiên.
    - Vậy mà tôi tưởng là cô phải nghỉ dưỡng sức một ngày chứ?
    Trúc nhướng mày nóị
    - Đâu cần như vậỷ Ông tưởng tôi yếu đuối lắm ư?
    Tôi không phải thuộc loại phụ nữ thây chuột là hét đứng lên đâu nhé?
    Ông Đạt nhìn Trúc với đôi mắt thán phục. Thanh Trúc trẻ tuổi lại đầy sức sống.
    - Cô không những không yếu đuối mà còn cứng cỏi nữạ Khó có thể kiếm được một cô gái nào có thể bình tĩnh như cô trước sự nguy hiểm. không những thế, cô còn có tính rộng rãi, dễ tha thứ cho kẻ thù.
    Thanh Trúc suy nghĩ.
    - Tha thứ cho kẻ thù? Ông muô"n đề cập đến chuyện tôi đã cởi trói cho Hoàng Tâm đấy ư? Thật ra thì cũng không ý gì. Chỉ tại tôi không nhẫn tâm thấy cảnh một người đàn ông đầy cá tính như ông ấy lại phải nằm gô dươi đất. Ông không thấy saỏ Ông ta đã nhìn chúng ta với cái nhìn buồn bã tuyệt vọng?
    Ông Đạt chăm chú nhìn Trúc, không nói gì nữạ Nhưng câu chuyện đã gợi lại cho Trúc nhừng hình ảnh của hôm quạ
    - Còn cái ông Hoàng Tâm đó. Ông đã đối xử ra saỏ Giao cho cảnh sát ư?
    - Không. Tôi để cho cậu ấy tỉnh hẳn rượu, đưa cậu ấy về tận nhà.
    Ông Đạt đôt một điê"u thuốc, nhả khói, rôì tiếp:
    - Thật ra thì Hoàng Tâm cũng là một thanh niên đầy taì năng. Hơn một năm trước, cậu ấy nào có để râu đâu, sống rất tự tin và hoạt bát. Cậu ấy tốt nghiệp khoa báo chí, thông minh, nhạy bén, chịu khó làm việc nhưng lại cao ngạọ Tiếc cái là gia đình chúng tôi làm cho cậu ấy buông xuôi hết mọi thứ.
    Thanh Trúc kinh ngạc nhìn ông Đạt, nàng không ngờ, ông tổng giám đốc lại bộc trực như vậỵ
    Thanh Trúc nóị
    - Tôi biết một phần nào sự việc. Thật ra không phải gia đình ông đã hại anh ấy mà là Hải Yến. Hoàng Tâm đang hận Hải Yến.
    Ông Đạt liếc nhanh Thanh Trúc.
    - Ai nói cho cô biết chuyện đó?
    - Anh Kỳ nóị
    Ông Đạt có vẻ suy nghĩ.
    - Anh Kỳ à? Anh Kỳ trước kia là bạn thân của Hoàng Tâm. Cô thấy đó. Cuộc đời rất nhiều cảnh éo lẹ Hôm qua, tôi tưởng là Anh Kỳ đã giết Tâm rồi đó chứ?
    Thanh Trúc nói như biện hộ cho Kỳ.
    - Anh Kỳ không bao giờ hành động như vậy đâụ Anh ấy chưa làm cho Tâm bị thương mà?
    - Phải, chưạ
    - Đó thấy chưạ
    Thanh Trúc nói, nhưng rôì lại thở dàị
    - Thấy anh Tâm cũng tội, tại sao anh ấy lại không quên Hải Yến đỉ
    - Với những người con gái như Hải Yê"n thì bất cứ người đàn ông nào cũng không thể dễ quên được đâụ
    À, thì vậy! một ý niệm thoáng qua đầu Thanh Trúc. Cô ấy hẳn đẹp như tiên. Thanh Trúc lại nhớ tới ánh mắt lạc loài tuyệt vọng của Tâm. Trúc nghĩ, nếu ta là Hải Yến, ta sẽ không thay lòng đổi dạ đâụ Có một người yêu đầy chất đàn ông như Tâm đâu phải dễ ? Sao còn đứng núi này trông núi nọ ?
    Rồi Thanh Trúc trở về phòng làm việc riêng của mình giống như mọi ngàỵ Một buổi sáng thật bậ rộn. Hết tiếp điện thoại, lại đ.oc thư của khách hàng. không có lấy một phút rảnh rỗị Không có thơì giờ đâu để nghĩ đến chuyện tình của Tâm với Hải Yến.
    Rồi thơì gian cũng trôi qua thật nhanh. Buổi trưa đã đến. Chuông báo nghỉ trưa vừa reo là Thanh Trúc thấy khỏe hẳn. Mỗi ngày gần như Thanh Trúc chỉ chờ đợi giây phút nàỵ Giờ phút tuyệt vời nhất trong ngàỵ Giờ phút có Anh Kỳ. Nghĩ tới Anh Kỳ, Thanh Trúc quên cả mệt. Nếu có Trang Thanh ở đây chắc thế nào hắn cũng nóị
    - Con gái gì mà không biết xấu hổ. Mới quen nhau chưa bao lâu đã chết mê chết mệt rồi!
    Tối qua tiếc thật. Trang Thanh không gặp được Anh Kỳ vì Thanh làm thêm ca hai, mãi đến thật khuya mới về đến nhà. Bấy giờ thì Kỳ đã về rôì. Phải chi Thanh trông thấy Kỳ thì ta có thể hỏi hắn đánh giá Kỳ ra saỏ Nếu hắn chê ta sẽ cho Kỳ dẹ Nhưng được không? Thanh Trúc tự hỏị Vì như có lần Thanh Trúc đã đánh giá tay phi công kia là dở, vậy mà Trang Thanh có chịu buông gã đâủ Tình yêu rõ thật kỳ cục.
    Ra khỏi tòa nhà công ty, Thanh Trúc nhìn quanh, chẳng thấy Kỳ. Lúc gần đây Kỳ cứ ngại bạn đồng nghiệp họ Nhìn thấy rôì xì xào nên thường hẹn gặp nàng ở góc phố. Thanh Trúc bước nhanh về phiá đó. Đột nhiên có một người đàn bà chận ngang.
    - Chị đang tìm Anh Kỳ phải không?
    Thanh Trúc ngạc nhiên. Dứng trước mặt nàng là một người dàn bà rất trẻ. Tóc xoã ngang vai, làn da trang mịn. dôi mắt như mơ mộng, mui nhỏ, miêng nhỏ. Một vẻ dẹp của người con gai thời xưạ Thanh Trúc như ngẩn rạ Nàng tự thay mình dẹp, Trang Thanh cũng dẹp, nhưng so voi người con gái trước mặt này thì chẳng ra gì. Bản năng như báo cho Trúc biết người dàn bà trước mặt là ai rồị
    - Chị là Hải Yến?
    - Vâng. Còn chị là Thanh Trúc?
    Thanh Trúc gật dầụ Hai người con gái tự hiểu lẫn nhaụ Hải Yến lên tiếng.
    - Toi đã nhờ Anh Kỳ, cho tôi mượn cô buổi trưa naỵ Yến nói mà đôi mắt chớp chớp. Đôi mắt làm cho đàn ông như mê như mẩn.
    Thanh Trúc thụ động hỏị
    - À, chị cần gặp tôi có chuyên gì ư ?
    - Vâng, để tôi mời Trúc dùng cơm trưa nhé? Rồi nói chuyện saụ
    Họ cùng xuống phố. Cạnh đường có chiếc xe hơi con màu dỏ bóng loáng. Dù không sành về xe, nhưng Trúc cũng đoán được đây là một trong những loại xe đắt tiền. Yến mở cửa và Trúc chui vào ngồi cạnh tay láị Yến cho xe nổ máy xong hướng về phía Nam Lộ. Suốt con đường chẳng ai nói gì với nhaụ Xe ngừng trước một quán cơm Tây, họ xuống xe đi vàọ Phòng ăn trang trí sang trọng, sàn trải thảm, đèn lờ mờ, các khung cửa sổ đều có phủ rèm chẹ Vừa ngồi xuống ghế, Hải Yến đã nóị
    - Không phải tôi muốn tỏ ra sang trọng, nhưng đến đây ngồi, khung cảnh yên tĩnh dễ nói chuyện hơn.
    Thanh Trúc ngồi yên. Nàng nghĩ đến Anh Kỳ. Phải chi nàng và Kỳ có đủ điều kiện tài chánh, đến đây ngồi mỗi ngày nói chuyện, hẳn khung cảnh hữu tình hơn. Nhưng vừa nghĩ đến đó, Trúc lại thấy áy náỵ Cần gì phải như vậỵ Nếu thật sự yêu nhau thì khung cảnh nào lại chẳng được? Anh Kỳ! chỉ cần có anh, là hủ tiếu bò kho cũng tuyệt vời rồị Hải Yến gọi hai phần ăn nhẹ với cà phê. Thức ăn mang ra, nhưng chỉ có một mình Trúc ăn thôi, còn Yến chỉ uống cafẹ
    - Nghe nói hôm qua Hoàng Tâm đến công ty quậy làm cô phải một phen hết hồn?
    Yến hỏi, Thanh Trúc giật mình, nhanh thật, mới đây mà ai cũng biết chuyện đó, Trúc vội nóị
    - Cũng không có gì, ông ấy uống rượu say quá, nên không kiểm soát được hành dộng của mình.
    Hải Yến chăm chú nhìn Trúc, rồi nắm lấy tay nàng. Cô ta có vẻ xúc động. Hải Yến dồn dập hỏị
    - Cô thấy Tâm ra saỏ có xanh xao lắm không? tiều tuỵ lắm hở? Anh ấy nổi giận? Bị họ xúm lai đánh? Thanh Trúc, chị nói thật cho tôi biết đi, tôi không dám hỏi ai cả, tôi chỉ biết hỏi chị.
    Thanh Trúc nhìn lên tròn mắt:
    - Chị đã bỏ rơi anh ấỷ Bây giờ còn quan tâm gì nữả Chị hỏi để làm gì chứ?
    Bàn tay Hải Yến siết chặt lấy tay Trúc, nói như nghẹn lờị
    - Toi van Trúc, đừng nói thế, đừng trách móc tôi nữạ
    Trúc thở rạ
    - Vâng, anh ấy có vẻ tiều tuỵ, nhưng còn hơn thế nữa, anh ấy như tuyệt vọng. Giống như, ...Giống như một mãnh thú bị dồn vô đường cùng. Tuyệt vọng, đau khổ cùng cực.
    Hải Yến ngồi yên, đôi mắt mở to đầy lệ, đôi môi cô ta run run.
    - Vậy thì ...vậy thì tôi phải đi tìm ...tôi phải đi tìm ngay anh ấỵ
    Thanh Trúc trợn mắt.
    - Chi vậỷ Chị định làm cho anh ấy đau khổ hơn, ray rứt hơn ư?
    Hải Yến nhìn Trúc, rồi đột nhiên nước mắt chảy dàị Nước mắt của nàng làm Trúc cũng phải xúc động. Trúc phải lấy giấy lau đưa cho Yến. Yến nóị
    - Tôi bậy quá! Tôi thật yếu đuốị Tôi phải quên anh Tâm mới phảị Sao tôi lại khổ thế nàỵ
    Thanh Trúc vừa cảm động lại vừa thấy khó chịụ
    - Tại sao chị lại làm dâu nhà ông Dạt? Vì tiền hay vì tình yêủ
    Hải Yến ngẩng lên.
    - Chị hoỉ ư? Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong đầu tôi mãị Đến bây giờ tôi cũng không tìm ra được lời đáp. Nhưng có lẽ vì tiền thì hơn.
    - Vì tiền?
    - Vâng. Thanh Trúc có biết không? Bấy giờ anh Võ Thế Nhâm đã tấn công tới tấp.
    - Võ Thế Nhâm?
    - Vâng, chồng tôi hiện tại đấy, anh ấy là con cả của ông Ðạt. Anh ấy với sự hổ trợ của toàn bô. Công Ty Quyết Tiến. Nhâm biết tôi đã có người yêu, và người yêu của tôi là Hoàng Tâm bạn rất thân của Anh Kỳ. Mỗi ngày Tâm đều đưa tôi đến sở làm.
    Hải Yến nhìn mặt Trúc rồi tiếp.
    - Nhâm gặp tôi, rồi bất chấp mọi thứ. Trong một lần tình cờ tôi cho Nhâm biết là tôi rất yêu loại hoa lan của xứ Hawaị Vậy là hôm saụ Phòng làm việc của tôi đã chất đầy loại hoa nàỵ Nhâm đã dùng điên thoại đường dài, liên lạc tận Hawai mang hàng bằng đường hàng không sang cho tôị Còn nữạ Nhâm đi tìm ở đâu một chiếc lọ thuỷ tinh thật đẹp, cắm hoa lan kia, đưa đến trước mặt tôi^ với mảnh giấy nhỏ.
    Hải Yến mở ví ra lục lọi nói:
    - Để tôi đưa cho Trúc xem, để Trúc hiểu được tại sao bấy giờ tôi lại chọn Nhâm.
    Yến đưa mảnh giấy cất kỹ trong ví ra cho Trúc xem. Mảnh giấy được vẽ đầy hoa lan Hawai với hàng chữ nắn nót.
    "Hoa như lửa, tình như lửa
    trọn đêm mang tới ngàn vạn cánh
    Hoa như lưả, tình như lưả,
    chỉ ngại đa tình chẳng được yêụ"
    Thanh Trúc xúc động trả lại mảnh giấy cho Yến, nàng hiểu tại sao Yến bị lung lay tình cảm.
    - Sau đó còn những sự kiện khác xảy ra nữạ không biết Nhâm dò hỏi ở đâu, chàng biết tôi thích mặc áo lụa bằng tơ tằm. Thế là có một hôm, khi đến sở làm, tôi đã thấy trong phòng mình, nguyên cả một lô áo toàn tơ tằm, từ màu đen đến trắng. Tóm lại gần như sở thích của tôi có gì, Nhâm đều biết. Và chàng cố gắng làm haì lòng tôị Tôi vừa định học cưỡi ngựa, là hôm sau toàn bộ phụ tùng yên cương, rồi ngưạ có đủ. Như vây làm sao tôi chẳng xúc động. Có điều, chưa tiến được đến tình yêụ Vì tôi rất yêu Tâm ...
    Hải Yến cúi nhìn xuống.
    - Thanh Trúc hiểu không, hoàn cảnh gia đình tôi lúc đó rất nghèọ Cha mất sớm, mẹ thì bị xuất huyết dạ dàỵ Mấy đứa em còn đi học. coi như cả nhà chỉ sống dựa vào đồng lương của tôị Cuộc sống quá khó khăn. Nhưng tôi vẫn yêu Hoàng Tâm. Anh ấy có hoàn cảnh bi đát hơn cả tôị Mới ra trường làm biên tập cho một toà báo nhỏ. Cuộc sống quần quật. Chúng tôi không có thời giờ cho nhaụ Tình cờ gặp nhau thì kéo nhau đi ăn quà vặt. Ăn bột chiên, mì bò khọ Mùa đông, chúng tôi tìm cách vào phòng thể dục thể thao để trú lạnh. Còn mùa hè, đưa nhau bờ hồ nước ngọt để tán gẫu, để được muỗi đốt đỏ khắp ngườị Thanh Trúc thấy đó, khi con người ngheò khổ quá, thì chuyện tình yêu cũng mất đi thi vị. Đó là một sự tàn nhẫn mà ta phải đối diện thôị Vì vậy Trúc đừng bao giờ lý thuyết suông. Cuộc đời này, nhân loại này, không làm sao chối bỏ được sự thật. Đó là cái giàu với cái nghèọ
    Hải Yến ngưng lại, hớp một hớp cafẹ Thanh Trúc yên lặng lắng nghẹ Nàng chợt nghĩ đến Anh Kỳ. Họ đã cùng ăn mì bò kho, cá vò viên, cùng dạo bằng đôi chân trên phố. Kỳ chưa hề tặng cho Trúc một món quà gì. Có lần Kỳ đã nói: Đắt quá thì tôi không có tiền mua, còn rẻ quá thì lại không xứng vơi Trúc. Trúc cảm thông không hề đòi hỏị
    Hải Yến nói tiếp.
    - Tôi biết là Trúc không đồng ý với tôị Anh Tâm yêu tôi cũng như tôi yêu anh ấỵ Nhưng có nhiều vấn đề không đơn giản. Chuyện lấy nhau đòi hỏi những điều kiện khác, đó là chưa nói còn ân nghĩa nữạ
    - Ân nghĩả
    Hải Yến yên lặng một chút nóị
    - Vâng. Thanh Trúc biết không? Một lần nọ, bệnh dạ dày của mẹ tôi trở nặng, người bị xuất huyết nhiều quá, phảỉ vô maú. Trong lúc đó tôi bối rồi, không biết phải chạy đâu ra tiền để mua máu, thì Nhâm xuất hiện, một sự xuất hiện kịp thờị Chàng đã đích thân cho máu, cứu sống mẹ tôị
    Thanh Trúc nghĩ.
    - Đúng rồi! Thế này thì làm sao trách được Hải Yến chư? Thanh Trúc nghĩ. Có lẽ là một sự sắp xep éo lẹ Bên nghĩa bên tình. Nếu trường hợp của ta chưa hẳn ta phải biết lưạ ra saỏ
    Rồi nàng chợt hỏi:
    - Bây giờ thì chị cần em giup' gì nàỏ
    Hải Yến buồn buồn. Đoi mắt nàng như phủ lớp sương mù.
    - Tôi muốn nhờ Thanh Trúc, điện thoại cho anh Tâm, hẹn anh ấy ra đây để tôi được gặp.
    - Tại sao chị không đích thân gọi dây nóỉ
    - Tôi đã từng làm thế, nhưng vừa nghe đến giọng noí của tôi là Tâm cắt dây ngay, tôi không làm sao nói chuyện được với Tâm.
    - Sao không đi thẳng đến nhà?
    Hải Yến chợt rùng mình.
    - Tôi không dám. Trúc biết không? Anh Tâm mà giận lên, anh ấy hung dữ lắm. Tôi lại không dám mang thương tích về nhà chồng.
    Trúc như hiểu rạ
    - Thế chị định nói gì với anh ấỷ
    Hải Yến buồn bã.
    - Tôi cũng không biết. Tôi chỉ định khuyên anh ấy là hãy quên tôi đị Hãy cố gắng đứng vững để xây dựng tương lai của mình.
    - Chị nhắm liệu có đủ sức thuyết phục không? biết ông ấy có nghe lời chị nữa không? hay là ....trừ phi ...
    - Trừ phi thế nàỏ
    - Trừ phi chị bỏ Nhâm, để quay lại với anh ấỵ
    Thanh Trúc nói nhưng lại thấy hối hận ngaỵ Sao lại đề nghị dại
    dột vậỷ Khi không rồi muốn phá vỡ hạnh phục gia đình người tạ Bậy thật!
    Hải Yến nghĩ ngợị
    - Không được, làm gì thì chỉ nên làm sai một lần. Đừng để sai lần thứ haị Giết một người chưa đủ sao lại giết thêm người thứ haỉ
    Thanh Trúc nhìn Yến. Đột nhiên có một tình cảm mãnh liệt, đầy nữ tính xuất hiện trong lòng nàng khi nhìn người đàn bà trước mặt đau khổ, đáng thông cảm. Có ai muốn như vậy bao giờ?
    Trúc nóị
    - Chị Yến, tôi thấy thế này nhé. Hành động thông minh nhất của chị hiện nay là nên quên Tâm đi, hãy dành hết tình cảm và lý trí cho tình yêu người chồng. Vì tôi nghĩ là, sớm muộn gì rồi Tâm cũng quên được chị. Ngày nào đó, anh ấy sẽ gặp một người con gái khác, rồi anh ấy sẽ yêụ Thời gian bao giờ cũng là liều thuốc màu nhiệm.
    - Trúc tin như thế?
    Thanh Trúc gật đầu khẳng định.
    - Vâng. tôi nghĩ là anh Nhâm cũng yêu chị không kém Tâm đâụ
    Nếu không thì anh ấy đã không làm được nhưng chuyện điên rồ mà chị đã kể. Vì vậy, chị mà xa anh Nhâm nữa thì chuyện sẽ càng rắc rồi hơn.
    Hải Yến suy nghĩ thật lâu, rồi nhìn lên. Hình như Hải Yến đã tìm được cho mình một thái độ dứt khoát, nàng siết chặt tay Trúc nói:
    - Cám ơn Trúc, Trúc đã cho tôi những ý kiến quí báụ Tôi có thể là bạn của Trúc được chứ?
    - Dĩ nhiên, tôi có cảm nghĩ như chị đã là bạn của tôi từ lâu
    Hải Yến thở dài:
    - À Trúc có biết là tôi khổ lắm không? Nhiều lúc muốn tìm một người bạn để tâm sự, mà không tìm rạ Anh Nhâm tuy yêu tôi nhưng tôi không thể nói hết mọi chuyện cho anh ấy nghe được, Trúc hiểu chứ?
    Thanh Trúc gật đầu rồi nhìn vào đồng hồ, Hải Yến đứng dậy, nàng nóị
    - Để tôi đưa Trúc về công tỵ Làm thư ký cho ông già chồng tôi, không phải là dễ phải không?
    Thanh Trúc cùng Hải Yến bước ra khỏi quán ăn, ngồi vào xe Trúc thắc mắc.
    - Em không hiểu sao, mấy cô thư ký ở công ty Quyết Tiến đều trở thành dâu con nhà ông Tổng Giám đốc cả vậỷ
    Hải Yến vừa nổ máy vừa nói:
    - Cái đó cũng đâu có gì lạ đâủ Họ đã sàng lọc trong số hàng trăm hàng ngàn cô gái tìm việc làm. Cuối cùng mới tìm được một người ưng ý làm thư ký riêng. Rồi thì ....Người nhà ông Dạt dưới sự giúp sức của cả công ty, chỉ cần ra tay là được ngay, làm gì có đối thủ.
    Rồi Hải Yến quay lại nhìn Trúc cườị
    - Biết đâu chừng, rồi Trúc sẽ gia nhậ p hội họ Võ cả thôị
    Tới đây Thanh Trúc lắc đầu cương quyết.
    - Tôi hả không bao giờ!
    Hải Yến liếc nhanh về phía Trúc, rồi không nói gì cả. Nàng lại hướng mắt về phía trước, ra chiều suy nghĩ.
    

Xem Tiếp Chương 3Xem Tiếp Chương 6 (Kết Thúc)

Lao Xao Trong Nắng
  » Xem Tập 1
  » Đang Xem Tập 2
  » Xem Tiếp Tập 3
  » Xem Tiếp Tập 4
  » Xem Tiếp Tập 5
  » Xem Tiếp Tập 6
 
Những Truyện Quỳnh Dao Khác
» Đừng Quên Đêm Nay
» Song Ngoại
» Vội Vã
» Hậu Hoàn Châu Cát Cát
» Tình Buồn
» Cánh Nhạn Cô Đơn
» Nắng Thôn Đoài
» Mùa Thu Quen Nhau
» Ái Quả Tình Hoa
» Chim Mỏi Cánh
» Cánh Hoa Chùm Gửi
» Bản Tình Ca Muôn Thuở
» Mùa Thu Lá Bay
» Hoàn Châu Cát Cát
» Người Về
» Lá Rụng Chiều Thu
» Mây Trắng Vẫn Bay
» Trôi Theo Dòng Đời
» Biết Tỏ Cùng Ai ?
» Cánh Hoa Cô Lẻ
» Bích Vân Thiên
» Dòng Sông Ly Biệt
» Bên Bờ Quạnh Hiu