Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Giọt Máu Oan Nghiệt Tác Giả: Người Khăn Trắng    
    Giọt máu oan nghiệt là một trong những quyển truyện nổi tiếng của tác giả Người Khăn Trắng. Truyện Giọt máu oan nghiệt thuộc thể loại truyện ma, kinh dị, tâm linh kỳ bí với những tình huống hồi hộp, rùng rợn và vô cùng lôi cuốn hấp dẫn mang đậm phong cách viết truyện của tác giả Người Khăn Trắng.
    Bản nhạc cuối cùng vừa chấm dứt thì cũng là lúc Bích Trâm nghe nhói đau ở bụng dưới. Cô buông tay người khách nhảy ra và nói làu bàu mấy tiếng rồi bước nhanh về phía quầy. Tài pán Marie Lan tinh mắt nhìn thấy đã tiến ngay lại hỏi nhanh:
    – Em sao vậy Bích Trâm?
    – Em… em…
    Cô nói không thành lời, bởi lúc đó cơn đau quặn lên dữ dội. Marie Lan giục người quản lý quầy rượu:
    – Anh giúp đưa nó vào phòng trang điểm, nhanh lên.
    Bích Trâm hầu như không còn biết gì sau đó…
    Khi cô mở mắt ra thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy mình nằm trong một gian phòng rất lạ. Chung quanh không có ai khác…
    Cố nhận diện xem nơi này là đâu, nhưng Bích Trâm không tài nào đoán ra, bởi từ cách trang trí, cho đến những đồ vật cố định đều khá lạ mắt, nếu không nói là vô cùng lập dị, chiếc giường ngủ không làm gỗ hay sắt thông thường, mà hầu như toàn bộ thiết kế bằng một chất liệu giống xương hay ngà vô cùng sang trọng. Toàn phòng không có lấy một chiếc tủ áo hay bàn viết, bàn phấn như các phòng khác. Cho nên nhất thời chưa thể đoán đây là căn phòng của nam hay nữ.
    Cũng may, khi nhìn ra cửa sổ, Bích Trâm nhận ra một búi tóc giả đang máng ở đó, cô buộc miệng:
    – Là nữ!
    Có nghĩa là cô đang nằm trong một phòng ngủ của nữ. Là ai? Nhất định không phải là Marie Lan rồi, bởi người tài pán này sống với chồng con ở một khu lao động nghèo, mà căn phòng này mới nhìn đã biết là thuộc một ngôi nhà sang trọng bậc nhất!
    Nhớ lại mang máng chuyện đã xảy ra, Bích Trâm đưa tay sờ bụng dưới của mình, cô vẫn còn cảm giác ê ẩm và bất giác tự nhủ:
    – Không lẽ mình… bị dính rồi sao?
    Cố nhớ lại lần chung chạ gần nhất với Linh, lần đó cả hai đã rất cẩn thận, tuy không dùng biện pháp tránh thai, nhưng nhất định không thể xảy ra hậu quả được, bởi Linh là người có nhiều kinh nghiệm, mà Bích Trâm thì đâu phải tay mơ.
    Năm năm vào nghề vũ nữ đã dạy cho cô nhiều bài học về cách sống, cách tự bảo vệ mình… Như vậy cơn đau bụng vừa qua đâu phải là triệu chứng có bầu hay cái gì có liên quan?
    Nhớ tới Linh, Bích Trâm đâm ra lo. Đã từ hơn tuần nay Linh không ghé vũ trường hay nhà cô.
    Điều này trái với trước đây, cứ một đêm không ghé qua vũ trường thì hôm sau thế nào anh chàng cũng mò tới căn nhà thuê của người yêu và những lần như vậy anh thường ở lại cả ngày. Linh chưa có vợ, sống đời sống nghệ sĩ, tuy không giàu có nhưng cũng thong dong, thương Bích Trâm thật lòng và hai người hứa chắc với nhau là cuối năm nay sẽ chính thức làm đám cưới và khi ấy Bích Trâm sẽ bỏ hẳn nghề vũ nữ.
    Giấc mộng con mà hai người dự tính không phải là chuyện viễn vông, bởi cả hai đều thật lòng và có quyết tâm. Nhất là với Bích Trâm, mặc dù cô được tiếng là một hoa khôi của vũ trường Mélody, có hàng tá đàn ông thèm thuồng, đeo đuổi, nhưng cô chỉ yêu mỗi mình Linh và quyết chung thủy với anh chàng.
    Một tiếng động ở cửa phòng khiến Bích Trâm giật mình, cô quay lại vừa kịp nhìn thấy một bóng người lướt qua cửa sổ. Chủ nhà chăng?
    Cô lên tiếng:
    – Ai ngoài đó vậy?
    Không có tiếng đáp lại, Bích Trâm bước nhanh ra định mở cửa, nhưng cửa khóa chặt, mà nhìn quanh lại không thấy chìa khóa, cũng không biết cách nào mở được cửa, nên Bích Trâm đành phải đứng trong nhìn ra cửa sổ và hỏi lại lần nữa:
    – Ai ngoài đó vậy?
    Vẫn im lặng. Bích Trâm đành đứng thừ người ra với thắc mắc càng nhiều hơn. Lúc này cô mới tò mò nhìn búi tóc treo lửng lơ trên song cửa. Một lọn tóc dày và dài, được búi lại thành một búi, nó không giống như kiểu đầu tóc mượn của các phụ nữ nông thôn, mà lại giống với kiểu tóc giả của các tiệm uốn tóc hay dùng để gắn vào đầu cho những người cần thêm tóc giả để bới.
    Không dám đụng vào, tuy nhiên có lẽ do cơn gió thổi qua, nên búi tóc rơi xuống sàn, Bích Trâm đành phải cúi xuống nhặt lên và định máng lại chỗ cũ, nhưng chợt cô nhìn thấy có một mảnh giấy nhỏ đính kèm theo búi tóc. Buộc lòng phải nhìn mảnh giấy và Bích Trâm giật mình:
    – Sao lại có tên Linh ở đây?
    Trên mảnh giấy ghi vỏn vẹn hai chữ gửi Linh.
    – Linh nào?
    Bích Trâm tự hỏi và vô tình cầm luôn búi tóc trên tay một hồi lâu. Cuối cùng cô chợt hiểu ra, kêu lên:
    – Đây là căn phòng của Linh?
    Từ khi quen nhau tới nay đã gần hai năm, chưa lần nào Bích Trâm theo Linh về nơi ở riêng của anh, lý do là Linh ngại, bởi nơi anh ở là nhà của một người dì ruột, theo lời Linh nói thì bà ấy lại khó tính, hay thắc mắc này nọ về cuộc sống riêng tư của anh, nên Linh định khi nào hai người chính thức tính chuyện hôn nhân thì sẽ dẫn Bích Trâm về giới thiệu luôn.
    – Thì ra anh ấy dối mình là nhà nghèo, chớ thật ra nhìn phòng này thì anh ấy đâu có nghèo!
    Bích Trâm lẩm bẩm rồi cầm búi tóc quay trở lại giường. Bấy giờ cô mới thắc mắc dữ hơn về búi tóc này. Cô nào gởi cho Linh để làm gì, bởi tóc này chỉ để dành cho phụ nữ? Mà Bích Trâm thì chưa bao giờ nói với Linh về việc cô cần một đầu tóc giả, bởi tóc Bích Trâm vốn dài và đẹp, nếu không muốn nói là quyến rũ, nhiều người thèm thuồng mà không có được!
    – Tóc này để làm gì?
    Bích Trâm cứ lặp đi lặp lại câu hỏi trong đầu cho đến khi hai mắt cô như có ai đó kéo trì xuống.
    Cơn buồn ngủ bất chợt kéo đến, khiến cho Bích Trâm dù mới vừa tỉnh lại sau cơn ngất, cũng không thể cưỡng lại được…
    
- o O o -

    – Tỉnh lại đi chớ, ngủ gì mà li bì vậy?
    Nghe giọng nói quen quen, Bích Trâm từ từ mở mắt ra, cô giật mình khi thấy đứng trước mặt mình là chị Marie Lan và Lan Ngọc, một đồng nghiệp.
    Marie Lan càu nhàu:
    – Mày sao vậy Bích Trâm, đau bệnh gì mà nằm cả hai ngày hai đêm, bữa nay nếu tao với con Lan Ngọc không tới đây thì chắc mày ngủ luôn quá!
    Bích Trâm ngơ ngác nhìn quanh, cô nhận ra đây là căn phòng của mình và hoảng hốt:
    – Em về đây hồi nào? Ai đưa em về?
    Marie Lan lắc đầu:
    – Con quỷ này mê ngủ đến không còn nhớ gì hết. Thì con Lan Ngọc và thằng bảo vệ vũ trường đưa mày về chớ ai.
    – Về đâu?
    – Thì về đây chớ về đâu nữa! Đêm hôm đó mày bị đau bụng rồi ngất đi, tao tính biểu tụi nó chở đi nhà thương, nhưng sau đó thấy mày không đến nỗi nào, nên mới biểu con Lan Ngọc hộ tống mày về luôn nhà.
    Quay sang Lan Ngọc, Bích Trâm hỏi dồn:
    – Mày đưa tao về đâu?
    Lan Ngọc phá lên cười:
    – Con khỉ này đầu óc có vấn đề rồi. Thì về đây chớ về đâu.
    Bích Trâm nhớ lại căn phòng lạ, cô kêu lên:
    – Tôi ở căn phòng đó và bị khóa chặt cửa không ra được!
    Marie Lan cũng cười to:
    – Con này bị rối loạn thần kinh rồi! Chắc là do mê sảng lâu quá mà ra.
    Rồi chị quay sang Lan Ngọc trách:
    – Sao bữa đó em không ở lại với nó cho đến lúc nó tỉnh hẳn đã?
    Lan Ngọc kêu lên:
    – Ở luôn tới bữa nay à? Tối đó em thấy nó thở đều nghĩ chắc sau khi cơn đau giảm sẽ tỉnh lại, mà nhà em có việc nữa, nên em mới bỏ về. Vả lại ở chung nhà với nó còn có bà chủ nhà mà, có gì họ sẽ giúp nó…
    Bích Trâm nói lớn:
    – Không phải căn phòng này! Em ở…
    Chợt nhớ lại búi tóc, cô quay quanh giường tìm và reo lên:
    – Nó đây rồi!
    Bích Trâm nhặt lấy búi tóc nằm cạnh gối đưa lên nói:
    – Vật này em lấy đi trong căn phòng ấy đấy!
    Nhìn búi tóc, Marie Lan ngạc nhiên:
    – Của ai vậy?
    – Em cũng không biết, nhưng chắc chắn là của một cô gái nào đó.
    Rồi cô kể lại khá tỉ mỉ chuyện mình nằm trong căn phòng lạ đó. Nghe xong Lan Ngọc kêu lên:
    – Nó kể nghe giống như trong chuyện Liêu Trai quá!
    Marie Lan cũng nói:
    – Giống như người ta mơ gặp ma, thậm chí còn… ăn nằm với ma nữa!
    Biết họ chế nhạo mình, Bích Trâm gắt lên:
    – Không phải là mơ đâu! Nếu mơ thì làm sao có lọn tóc thật này ở đây?
    – Nhưng nếu là thật thì… chuyện ấy là chuyện gì? Bây giờ mày thấy trong người ra sao, có cảm giác như vừa… ăn nằm với ma không?
    Bích Trâm la lên:
    – Chị nói bậy! Ăn nằm đâu mà ăn nằm…
    Tuy nói vậy nhưng cô cũng đưa tay sờ xuống bụng dưới của mình. Cảm giác đau đau như bữa tối đó đã hết hoàn toàn.
    Lan Ngọc hỏi:
    – Bữa đó mày đau gì vậy? Có phải bị… kẹt rồi đau không?
    – Đâu có, tao mới vừa hết mà.
    Marie Lan bảo:
    – Nó giống như người bị hư thai vậy đó!
    – Làm gì có!
    Cả Marie Lan và Lan Ngọc đều phá lên cười:
    – Tụi tao tưởng đâu mày ham hố rồi vướng bầu chớ! Cũng may, chớ nếu thiệt thì hết làm ăn, đói nhăn răng con ơi!
    – Mấy người nói bậy…
    Bàn ra tán vào lại càng làm cho Bích Trâm thêm rối. Cô cứ thắc mắc hoài chuyện căn phòng lạ và búi tóc:
    – Như vậy là sao? Nếu là giấc mơ thì làm sao lọn tóc còn ở đây?
    Marie Lan cũng tán đồng:
    – Chuyện này hơi lạ… Theo tao, con Bích Trâm hỏi lại bà chủ nhà xem, búi tóc này của ai. Có thể bà ta biết…
    Bà chủ nhà sau đó lắc đầu bảo:
    – Phòng cô Bích Trâm mỗi khi đi là khóa kín lại, đâu có ai vào đó được. Mà trong nhà này cũng chẳng ai có búi tóc đó.
    Lan Ngọc nhắc:
    – Mày liên lạc với Linh xem, hỏi anh ấy coi có phải căn phòng trong giấc mơ của mày có phải là của anh ấy không?
    Bích Trâm lắc đầu:
    – Tao không biết nhà của anh ấy.
    – Vậy thử tìm anh ấy xem.
    Bích Trâm vẫn lắc đầu:
    – Hơn tuần nay tao không gặp Linh. Hình như là anh ấy đi xa ở đâu đó.
    Mọi người rơi vào bế tắc. Lát sau Marie Lan mới nói:
    – Thôi, tốt hơn hết là bây giờ con Bích Trâm hãy nghỉ ngơi cho khỏe rồi tối nay đi làm trở lại. Hai hôm rồi khách cứ hỏi em hoài, lão chủ vũ trường cằn nhằn quá trời.
    Hai người bạn về rồi Bích Trâm cứ nằm đó mân mê búi tóc. Chẳng hiểu sao trong lòng cô cứ bị ám ảnh bởi khuôn mặt của một cô gái nào đó, mà mỗi lần cô ta hiện ra thì y như là Bích Trâm nhìn thấy tóc của cô ta bay bay theo gió, giống hệt như búi tóc trong tay mình. Phải chăng…
    Bích Trâm tự hỏi nhiều lần, nhưng cuối cùng đành phải tự an ủi:
    – Chịu thôi. Có thể là một giấc mơ.
    Tuy nhiên, đến chiều hôm đó, trong khi đang trang điểm chuẩn bị đi làm thì bất ngờ bà chủ nhà bước vào đưa một mảnh giấy:
    – Có người nhờ gởi cho cô.
    Trong giấy ghi vắn tắt mấy dòng: “Có tin của anh Linh rất gấp. Vậy hết giờ làm việc ở vũ trường tối nay, Bích Trâm ra chỗ góc đường, đón chiếc xích lô của người đàn ông mặc áo đỏ, đội nón rộng vành, họ sẽ đưa tới chỗ Linh đang dưỡng thương. Anh ấy đang đợi Bích Trâm.”
    Bích Trâm rất sốt ruột, nhưng chẳng cách nào hơn, nên đành phải đi làm và đợi đến nửa khuya. Sau buổi tối có hai người đàn ông vốn ái mộ Bích Trâm tới mời đi ăn tối, nhưng Bích Trâm đã khéo léo từ chối. Cô bảo:
    – Em còn bệnh, nên phải về nhà ngay.
    Người khách mời đưa cho Bích Trâm một xấp tiền giấy khá nhiều:
    – Nghe em bệnh, anh gởi chút ít để em thuốc men và bồi dưỡng.
    Bích Trâm không nhận thì người đó cứ nhét đại vô tay cô và đi thẳng ra xe rất nhanh. Đến khi xem lại Bích Trâm quá đỗi ngạc nhiên khi phát hiện lẫn trong xấp tiền có một mảnh giấy nhỏ ghi mấy chữ:
    “Hãy coi chừng, đừng lên chiếc xích lô đó!”
    Bích Trâm chạy theo ra ngoài thì người đàn ông đã biến mất. Cô thẫn thờ một lúc rồi quá giang xe một đồng nghiệp khác đi về thẳng nhà, thay vì ra chỗ góc đường. Ngang qua đó Bích Trâm thấy đúng là có một chiếc xích lô với người đạp xe mặc áo đỏ, đội mũ rộng vành!
    Còn đang hoang mang chưa biết phải làm gì thì vừa khi mở cửa phòng vào, Bích Trâm sững sờ khi thấy có một cô gái lạ đang ngồi đợi sẵn trong phòng!
    – Cô là ai?
    Cô gái đẹp lạ lùng, mà mái tóc dài rủ xuống khuôn mặt thanh tú đã khiến cho Bích Trâm phải thốt lên ngay:
    – Phải cô là…
    Bích Trâm muốn hỏi cô ta có phải là cô gái mà cô mơ màng thấy trong lúc hoang mang hay không? Thì cô ta đã chủ động lên tiếng:
    – Đúng ra cô phải tới chỗ tôi, chớ không để tôi cất công tới đây như đã hẹn!
    Bích Trâm giật mình:
    – Cô là người đã hẹn tôi tới để gặp Linh?
    – Gần như là vậy. Thật ra thì người hẹn thật sự với cô là Linh chớ không phải tôi. Chẳng qua tôi muốn nhân cơ hội đó để gặp cô và giải quyết một vài việc cần phải giải quyết.
    Bích Trâm hốt hoảng:
    – Linh bị bệnh thật sao? Anh ấy…
    – Có thể nói là anh ta bị bệnh khá nghiêm trọng. Nhưng chuyện của tôi còn quan trọng hơn, cho nên tôi muốn cô gặp tôi trước.
    Bích Trâm quá lo lắng, nên giọng gay gắt:
    – Cô là ai và đã làm gì Linh? Anh ấy phải chăng đã bị hãm hại?
    Cô gái cười nửa miệng:
    – Nói hãm hại thì e không đúng. Đây chẳng qua là anh ta đang trả giá cho những gì mình đã gây ra thôi! Cô chính là người sẽ cứu được anh ta, nếu…
    Cô ta bỏ lửng câu nói càng khiến cho Bích Trâm sốt ruột thêm:
    – Có chuyện gì cô nói ra đi, rồi chỉ cho tôi chỗ của Linh?
    Cô gái hất mái tóc dài ra sau, bất ngờ cả một bên tóc phía trái rơi ra, để lộ một bên đầu bị trống, vì một phần tóc đã bị cắt, Bích Trâm chưa kịp hỏi thì cô ta đã nói:
    – Bên tóc này đang nằm trong tay cô đó, chắc cô nhớ búi tóc lấy được trong căn phòng đó chớ?
    – Nó… nó là của cô?
    – Cô thử lấy ra đây và tôi gắn vào xem có đúng hay không?
    Không đợi Bích Trâm lấy, cô ta đã đích thân lấy nó từ bên cạnh gối của Bích Trâm và đặt nó lên chỗ tóc bị khuyết. Nó vừa vặn y chang!
    Giọng cô ta nghe chua chát:
    – Khi người con gái không tiếc gì hết, kể cả mái tóc cha mẹ sinh ra trên đầu, để chứng minh tình yêu, mà người con trai vẫn nhẫn tâm bỏ đi theo mối tình khác, thì theo cô, cô phải xử ra sao?
    Câu hỏi đột ngột làm cho Bích Trâm lúng túng:
    – Chuyện đó… chuyện ấy… thật là đáng trách!
    – Đáng hận mới đúng! Mà cô có biết người gây ra đó là ai không?
    Tuy có ngờ ngợ, nhưng Bích Trâm lắc đầu:
    – Tôi… chưa rõ.
    – Thằng Linh khốn kiếp của cô đó!
    Vừa dứt lời thì cô ta đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mắt Bích Trâm, rít lên:
    – Gieo cái gì ắt phải gặt cái nấy! Cô nói với nó là giọt máu nó đang để lại trong người tôi, bây giờ tôi trả lại cho nó!
    Bich Trâm ngơ ngác nhìn chung quanh, cứ ngỡ có một đứa hài nhi nằm ở đâu đó. Nhưng thật bất ngờ, cô gái chỉ thẳng vào bụng của Bích Trâm, giọng lạnh lùng:
    – Nó đang nằm trong bụng cô đó!
    Bích Trâm hoảng hốt:
    – Tôi… tôi làm sao? Tôi đâu có… bầu?
    Cô gái cất lên một tràng cười dài:
    – Cô đã cướp thằng đàn ông của tôi, dẫu rằng cô vô tình đi nữa, thì cô phải cùng lãnh hậu quả với thằng đàn ông chó kia? Cô phải mang giọt máu mà lúc chết tôi đã lỡ mang được năm tháng. Bây giờ nó sẽ tiếp tục lớn lên trong bụng cô và cô phải sinh dưỡng nó cho đến lúc nào nó biết được ai là kẻ đã gây ra cái chết cho mẹ nó!
    – Kìa, cô…
    Bích Trâm kêu lên, định giải thích cho rõ mối quan hệ của mình với Linh, thì cô gái đã cất giọng:
    – Tôi là một hồn ma, nên những gì tôi làm bây giờ cô không cưỡng lại được đâu! Nhưng cảm thông cô là người chỉ vô tình, cho nên tôi chỉ nhờ cô mang hộ cái thai này, rồi sinh nở nó, chớ không làm hại cô. Với điều kiện là…
    Cô gái vừa bước ra cửa vừa quay lại dặn:
    – Với điều kiện là cô không được có bất cứ hành động nào chống lại tôi hoặc tìm cách trục cái thai ra!
    Trước khi biến mất, cô ta còn nói rõ:
    – Nói tên tôi là Mỹ Lan thì Linh ắt biết!
    Cô ta thoắt cái đã mất bóng ngoài cửa. Bà chủ nhà cũng vừa chạy vô, ngơ ngác hỏi:
    – Lúc nãy cô hay ai đó la hét gì trong này vậy?
    Bích Trâm một tay ôm lấy bụng mình, vừa nói, giọng thất thần:
    – Dạ, đâu có gì…
    
- o O o -

    Cuối cùng thì Bích Trâm cũng gặp được Linh, khi anh chàng tìm tới nhà. Anh vô cùng ngạc nhiên khi ghé vũ trường và nghe tin Bích Trâm đã nghỉ làm, do vậy anh phải tìm về nhà. Anh càng sững sờ khi nhìn thấy Bích Trâm mang cái bụng bầu!
    – Kìa, tại sao em…
    Bích Trâm biết thế nào Linh cũng ngạc nhiên như vậy, nên cô đã sẵn câu giải thích:
    – Trước khi nghe em nói về cái thai trong bụng này, thì em hỏi anh có nhớ gì về cô gái tên Mỹ Lan không?
    Vừa nghe nhắc tới cái tên đó tức thời Linh sửng sốt:
    – Sao… sao em biết người ấy?
    – Điều này không quan trọng, trước hết anh phải trả lời em về cô gái tên Mỹ Lan đã?
    – Anh… anh có quen…
    – Hơn cả quen nữa phải không?
    Linh đành phải thú nhận:
    – Đúng, anh có quan hệ tình cảm với cô ấy trước đây.
    – Rồi sao lại xa nhau?
    – Tại vì…
    – Anh hết yêu cô ta, hay bị phụ tình?
    Linh nhìn vào Bích Trâm rồi trả lời một cách hơi gượng:
    – Cô ấy… bỏ anh.
    – Bỏ anh trong khi bụng mang thai hơn bốn tháng sao?
    Câu hỏi làm cho Linh thất sắc:
    – Em gặp cô ta? Và cô ta đã… nói điều đó?
    Bích Trâm ngồi xuống đối diện với Linh, đưa tay chỉ vào bụng:
    – Cái thai gần năm tháng của anh để trong bụng cô ấy bây giờ đang nằm trong bụng em đây!
    Linh ngỡ Bích Trâm nói đùa, nên bật cười to:
    – Em học ai cái kiểu nói đùa đó vậy, Bích Trâm?
    Bích Trâm nghiêm giọng:
    – Chính cô Mỹ Lan dạy em nói như vậy. Và anh hãy nhớ lại, cách đây chưa đầy hai tuần thì hai đứa mình còn chăn gối với nhau, bụng em đâu có to như bây giờ! Cái bụng bầu này em có được là sau đêm em bị ngất và được ai đó đưa về căn phòng lạ chỉ có một chiếc giường…
    Linh hốt hoảng:
    – Em cũng đã tới đó? Căn phòng có chiếc giường bằng ngà?
    – Chính xác. Anh đã từng ở đó với Mỹ Lan?
    Linh như cái bong bóng xì hơi, giọng thễu não:
    – Mọi việc đều diễn ra ở đó. Và cũng chính nơi đó anh đã phạm tội…
    Bích Trâm ngạc nhiên:
    – Anh phạm tội với ai?
    Linh thở dài:
    – Thì với Mỹ Lan chớ còn với ai nữa! Hôm đó khi anh gặp em, khiêu vũ với em trong vũ trường xong, lúc đi ra về thì gặp một chiếc xích lô do người đàn ông…
    Bích Trâm cắt ngang lời:
    – Người đàn ông mặc áo đỏ, đội nón rộng vành!
    Linh thất sắc:
    – Em cũng đã gặp anh ta?
    Bích Trâm lắc đầu:
    – May là em chưa gặp, bởi đêm đó em được một người khách nào đó vừa cho tiền vừa báo tin, dặn không cho em tới. Nhưng…
    Bỗng cô kêu lên:
    – Lần đó thì không, nhưng trước đó, lúc em bị ngất đi thì… không lẽ người ấy đã đưa em về căn phòng ấy?
    Cô kể lại cho Linh nghe mọi chuyện. Anh chàng quả quyết:
    – Chính là như vậy rồi! Đêm hôm đó anh cũng bị bí mật đưa về nơi ấy và tại đó anh gặp Mỹ Lan.
    – Sao cô ấy cũng ở chỗ đó?
    – Bây giờ anh mới suy ra ai đó đã bí mật đưa Mỹ Lan về đó, rồi bắt anh tới, chỉ nhằm mục đích buộc anh phải chung chăn gối với Mỹ Lan!
    Bích Trâm đâu dễ tin lời biện bạch đó, cô nhẹ lắc đầu:
    – Lâu nay em cứ tin rằng anh là người trung thực, không biết nói dối, nào ngờ cuối cùng thì anh cũng để lộ nguyên hình. Anh nói vậy là để nói rằng chỉ vì bắt buộc nên anh mới ăn nằm với cô Mỹ Lan và sau đó để cô ấy mang bầu chớ gì?
    – Nói có thể em không tin. Nhưng anh cũng xin nói hết đầu đuôi… Nguyên gia đình của Mỹ Lan trước đó đã muốn ép anh lấy Mỹ Lan, chỉ vì Mỹ Lan giao thiệp rộng, và có yêu một người đàn ông lớn tuổi đã có vợ và là một tay trùm giang hồ, chuyên làm ăn phi pháp, cha mẹ cô ấy không muốn con gái mình lấy một người chồng như vậy, nên cố tình gài cho anh và Mỹ Lan dính với nhau, đặt hai người tụi anh vào thế kẹt, phải lấy nhau nhằm chia cắt chuyện yêu đương linh tinh kia. Anh nhớ ra rồi, tại ngôi nhà đó, vào một đêm thanh vắng, chỉ có hai người tụi anh và… hình như cả hai đã bị cho uống thuốc kích thích, để rồi… mọi chuyện đã xảy ra mà bản thân anh cũng không làm sao kiềm chế nổi!
    Linh ngừng lại một lát rồi tiếp:
    – Một lần, rồi hai lần… và sau nhiều lần như vậy. Cho đến một hôm anh được Mỹ Lan báo tin rằng cô ấy đã có bầu được hai tháng. Đó là một tin sét đánh đối với anh, bởi khi đó anh đang tới với em, quyết tâm xây dựng lâu dài với em, người mà anh đã xác định chính là vợ anh sau này! Trong một lúc mất tự chủ và cãi nhau vì anh nghĩ mình bị lợi dụng, nghi ngờ cái thai chưa chắc là của anh, nên anh lớn tiếng, rồi Mỹ Lan cũng lớn tiếng lại, kèm theo những lời thách thức, do đó anh tát cô ấy mấy cái. Mỹ Lan không nhịn, thế là cô ấy lao vào anh, trên tay cầm một con dao rọc giấy, vừa hăm dọa. Trong lúc giằng co, anh đã lỡ tay đẩy con dao trúng vào cổ cô ấy và đâm rất sâu! Cô ấy chết ngay sau đó, khiến anh hoảng sợ bỏ chạy đi. Anh trốn luôn, bởi vậy nhiều ngày anh đã không tới với em được…
    Bích Trâm bật khóc:
    – Cuối cùng tội của anh mà em phải nhận hậu quả. Anh thử tưởng tượng xem, mai mốt em sẽ sinh ra một đứa con… ma thì phải làm sao?
    Linh cũng lo sợ:
    – Điều này… quả tình anh không nghĩ tới. Anh cũng không biết phải làm sao. Chỉ hy vọng rằng em không phải mang giọt máu ma trong người, mà đó thật sự là giọt máu của anh!
    Bích Trâm rên rỉ:
    – Thì đúng là giọt máu của anh chớ còn ai vô đây? Nhưng là giọt máu chuyển từ bụng một hồn ma sang cho em!
    Linh đau khổ thật sự, anh chợt đứng lên và nói nhanh:
    – Anh sẽ đi gặp cô ấy!
    Bích Trâm hốt hoảng:
    – Gặp một hồn ma, bằng cách nào?
    – Anh sẽ tới căn phòng đó!
    – Anh biết chỗ?
    Linh lắc đầu:
    – Chính xác thì anh không biết, nhưng anh tin là mình sẽ tìm ra và sẽ gặp Mỹ Lan. Anh sẽ nói phải quấy với cô ấy, chớ không thể để em chịu vạ lây như thế này!
    Bích Trâm ngăn:
    – Anh không nên. Xem chừng cô ấy hận anh lắm, sẽ không để anh yên đâu.
    Linh vẫn quả quyết:
    – Bằng giá nào thì anh cũng phải làm.
    Anh đi ra và còn nói một câu mà Bích Trâm chắc sẽ nhớ rất lâu:
    – Anh mãi mãi yêu em. Những gì anh làm, anh hứa với em không phải là lời hứa suông hay xạo sự. Anh yêu em.
    Linh bước đi mà còn quay nhìn lại cô với ánh mắt rất lạ…
    
- o O o -

    Bích Trâm rất đỗi ngạc nhiên khi vừa bước ra khỏi nhà đã gặp ngay một người đàn ông có tuổi bước tới chào và tự giới thiệu:
    – Tôi là Đỗ Văn, người đã ái mộ cô từ lâu. Nay khó khăn lắm mới tìm được nhà, vậy xin cô dành cho ít thời gian.
    Bích Trâm từ sau khi nghỉ làm vũ trường đã rất ngại gặp lại người quen cũ, cho nên cô cố tình né tránh:
    – Tôi đang bệnh, vậy phiền ông để tôi đi khám bệnh đã.
    Nhưng người đàn ông đã rất nhanh tay, nhét vào tay Bích Trâm một mảnh giấy và nói cũng rất nhanh:
    – Cô đi ra đường sẽ gặp nguy. Nửa đêm nay cô sẽ sinh và nhớ là khi sinh con phải bọc nó trong một chiếc khăn màu đen hay vật gì đó màu đen cũng được. Như thế mới bảo đảm mạng sống cho cả hai!
    Nói xong ông ta leo lên xe vù đi mất. Bích Trâm thừ người nhìn theo một lúc rồi chợt rùng mình.
    Sau đó cô cảm thấy bất an nên quay trở vô nhà.
    Vừa gặp bà chủ nhà bước ra, bà ngạc nhiên hỏi:
    – Bụng bầu bì như vậy sao đi đâu không kêu xích lô mà đi, lại đi bộ chi cho mệt vậy?
    – Dạ, con chỉ đi gần thôi.
    Bà kéo tay Bích Trâm vô nhà:
    – Lâu nay cô dọn tới ở mà chưa có dịp vô nhà chơi. Nay nghỉ ở nhà, nằm hoài trong phòng tù túng lắm, vậy thường xuyên qua bên đây chơi với bác cho vui. Bác ở có một mình, mà thấy cháu hiền lành dễ thương, nên mến…
    Không từ chối được nên Bích Trâm đành phải theo vào phòng khách ngôi nhà lớn. Bà chủ nhà tỏ ra thân thiện:
    – Ban đầu khi biết được cháu làm nghề gái nhảy thì ý bác không muốn cho thuê căn phòng đó bởi nói thiệt, bác có hơi ác cảm với cái nghề ấy. Tuy nhiên, khi cháu vô ở được vài tuần thì bác lại đổi ý, còn muốn hạ tiền nhà cho cháu nữa, nhất là mấy bữa thấy cháu bệnh. Mà nè…
    Bà hơi ngập ngừng một lúc rồi mới hỏi:
    – Hỏi thiệt cháu, mới mấy tuần trước bác đâu thấy cái bụng của cháu, mà sao nay lại… lớn như sắp sinh vậy? Hay là cháu nai nịt để đi làm?
    Bích Trâm đáng lý ra nên giấu, nhưng chẳng hiểu sao cô lại tuôn ra hết, kể cho bà chủ nhà nghe chuyện cô đang gặp phải. Nghe xong bà hốt hoảng:
    – Như vậy là không xong rồi! Mang thai của quỷ ma thì… làm sao cháu sống được! Mà còn nguy hiểm nữa…
    Bà vừa kéo tay Bích Trâm vừa nói:
    – Đi với bác lại chỗ này, bác có biết một ông thầy chuyên trừ tà yểm quỷ, phải nhờ ông ta giúp cháu mới được!
    Bích Trâm hoảng hốt:
    – Không được đâu, con đã hứa với người bắt con mang hộ cái thai này rồi. Con mà làm trái lời thì… con sợ lắm!
    Cô giật tay ra và mất thăng bằng ngã vào vách, nơi có đặt chiếc đi văng gỗ, Bích Trâm bị té ngồi xuống đó và một cách ngẫu nhiên cô nhìn lên vách tường, nơi có treo ảnh chân dung lớn của một người đàn ông. Vừa trông thấy Bích Trâm đã kêu lên:
    – Người… người này… là… là…
    Thấy Bích Trâm có vẻ sợ, bà chủ nhà nói liền:
    – Đó là chân dung của ông nhà tôi.
    Bích Trâm ngơ ngác:
    – Ông ấy… có phải tên là Đỗ Văn không?
    Bà chủ nhà giật mình:
    – Lâu nay ông ấy không còn ở nhà nữa, sao cháu biết?
    – Cháu mới vừa gặp bác ấy ngay trước cửa nhà. Bác ấy còn giúp cháu…
    Cô đưa ra mảnh giấy vừa rồi. Bà chủ nhà đọc xong chợt kêu lên:
    – Những gì cháu kể hồi nãy có thể đúng với đứa con riêng của ông ấy!
    Bích Trâm ngơ ngác:
    – Cluyện thế nào cháu không hiểu?
    Ngập ngừng một lúc rồi bà chủ nhà mới kể:
    – Ông Đỗ Văn chồng bác cách nay hơn một năm bị bác đuổi ra khỏi nhà bởi lý do là… có gia đình riêng với người đàn bà khác đã từ lâu mà tới lúc ấy bác mới phát hiện được. Ông ấy có với người đàn bà kia một đứa con gái năm nay tuổi cỡ bằng cháu. Mà nghe nói cách nay hơn hai tháng đã xảy ra một vụ gì đó, khiến cho đứa con gái đó bị chết thảm! Ông ấy buồn lắm và có về đây một lần xin bác cho trở lại, nhưng bác vẫn cương quyết không chấp nhận. Lúc nãy cháu gặp có thể là ông ta lại muốn về đây để xin xỏ nữa…
    Vừa khi ấy chợt có tiếng đẩy cánh cổng sắt, bà chủ nhà giật mình hỏi:
    – Lúc nãy cháu vô nhà có khóa cổng lại không?
    Bích Trâm kêu lên:
    – Dạ, cháu vô ý quên rồi…
    Vừa lúc một người đàn ông xuất hiện. Bích Trâm sửng sốt:
    – Ông Đỗ Văn!
    Bà chủ nhà trừng mắt:
    – Ai cho phép ông trở về đây!
    Ông ta nói nhanh:
    – Tôi không yên tâm nên đánh bạo vô nhà để báo cho cô gái này một tin xấu. Cậu người yêu của cô đang gặp nguy hiểm!
    Bích Trâm kinh hãi:
    – Sao, anh Linh…
    – Cậu ấy đang ở nhà tôi và sẽ bị con Mỹ Lan nó giết chết!
    Rồi ông giải thích nhanh để mọi người hiểu:
    – Mỹ Lan là đứa con riêng của tôi, cách nay hơn một tháng, nó đã bị chết trong một lần cãi nhau với người yêu là cậu Linh. Người mà sau này tôi mới biết cũng chính là người yêu của cô Bích Trâm đây. Chuyện con Mỹ Lan chết thì coi như xui rủi, nên tôi cũng không khó dễ hay truy cứu gì cậu Linh, nhưng con nhỏ thì không. Nó… thành oan hồn và quyết phải báo thù! Cái vong của nó linh lắm, cứ hiện lên và tìm cách báo oán người đã làm cho nó chết, cũng như những người liên quan tới kẻ nó muốn hại. Tình cờ tôi biết cô Bích Trâm đây bị nó đưa về nhà và ra tay hãm hại bằng cách khiến cô này mang cái thai của nó và sẽ là mầm họa cho cậu Linh sau này. Tôi thương con, nhưng không muốn nó ra tay độc ác, hại người, bởi vậy tôi luôn lén tìm cách cứu cô đây và cả cậu Linh nữa. Nhưng chẳng hiểu sao lúc nãy cậu ấy lại tự tìm tới nhà và gây sự với con Mỹ Lan. Mà như vậy thì chỉ có chết mà thôi!
    Bích Trâm quên rằng mình đang mang bầu, cô vụt chạy ra ngoài, miệng nói lảm nhảm:
    – Linh ơi đừng… đừng làm thế!
    Ông Đỗ Văn phải chạy theo và nói:
    – Cô đâu có nhớ chỗ đó, để tôi dẫn đường cho!
    Bích Trâm bước đi như kẻ mộng du…
    
- o O o -

    Một người đàn bà tuổi cỡ bà chủ nhà của Bích Trâm đứng ngay trước nhà, vừa thấy ông Đỗ Văn về thì mừng rơn:
    – Tôi sốt ruột hết sức, sao ông đi gì mà lâu dữ vậy? Mà cô gái đó đâu, ông có dẫn về không?
    Nhìn sang Bích Trâm bà vui hẳn lên:
    – Đây rồi. Nhưng… sao lại là người có bầu? Nó biểu kiếm mấy cô gái làm nghề vũ nữ, càng trẻ đẹp chừng nào tốt chừng nấy mà…
    Ông Đỗ Văn vội kéo tay bà vào một góc nhà, nói nhanh:
    – Tôi không thể làm theo lời nó được! Lần trước chính vì thương nó, muốn nó không quậy phá mà tôi đã hại cô này, khiến cho cổ mang cái thai oan nghiệt của nó. Dòng máu ma đang trong người cô ấy!
    Rồi ông quay sang Bích Trâm nói rất khẽ:
    – Lúc nãy tôi ngăn không cho cô đi là vì vậy. Tôi không nỡ tiếp tay cho con Mỹ Lan hại người nữa. Chúng tôi khổ lắm cô ơi…
    Người đàn bà lúc này cũng đã hiểu và cũng khóc với ông. Một lúc sau họ cùng thố lộ:
    – Mỹ Lan là con gái chúng tôi. Nó vốn là đứa bướng bỉnh, quen được nuông chiều nên hư hỏng. Nó quan hệ tình cảm tùm lum nên lỡ mang bầu với một thằng không ra gì, đến khi chúng tôi hay được thì đã muộn, cho nên chỉ còn cách là tìm một người con trai đàng hoàng ép nó phải lấy, để cứu danh dự nhà này. Nào ngờ…
    Bà khóc nức nở, nói tiếp:
    – Oan hồn nó thành ma hiện về và bắt ba nó đây phải đi tìm những cô gái làm nghề vũ nữ, mà nó cho là đã giành người yêu với nó, để báo oán!
    Bây giờ Bích Trâm mới lên tiếng:
    – Sao cô ấy không tự đi tìm, mà phải nhờ đến bác trai đây?
    Ông Đỗ Văn nói:
    – Oan hồn nó chỉ linh ứng trong phòng nơi nó bị chết mà thôi.
    – Nhưng cô ta đã tới tận nơi cháu ở một lần hôm trước!
    Bà vợ nức nở:
    – Chỉ bởi lần đó nó sốt ruột, muốn đạt được mục đích sớm nên mới xuất vong đi liều. Bởi vậy khi trở về nó suýt nữa đã… tiêu tán hồn phách!
    Bà nói điều này ra rồi như biết mình đã lỡ lời, nên vội im lặng. Ông Đỗ Văn sau mấy giây lưỡng lự đành phải tiết lộ hết:
    – Hồn phách của nó tuy quậy phá, nhưng với người ngoài, còn với chúng tôi thì nó vẫn là đứa con gái duy nhất, dẫu biết nó chỉ còn là hồn ma bóng quế, nhưng chúng tôi vẫn không nỡ để nó biến đi.
    Bà chỉ tay vào phòng trong:
    – Có thằng Linh tới, đang ở trong đó. Thấy nó cũng tội nghiệp, nhưng tôi không thể cản được…
    Ông Đỗ Văn chép miệng:
    – Oan nghiệt!
    Rồi ông quay sang Bích Trâm, nói khẽ:
    – Nó đã bắt cô mang giùm giọt máu nợ của nó trong người thì chắc nó sẽ không hại cô nữa đâu, vậy may ra đích thân cô vào trong đó năn nỉ nó đừng giết hại cậu Linh, hy vọng nó sẽ nghe…
    Bích Trâm nói nhanh:
    – Cháu sẽ làm, dẫu có chết cũng được. Cháu phải cứu anh Linh.
    Vừa dứt lời Bích Trâm đã chạy nhanh vào nhà trong, mặc dù không nhớ lối vào. Cũng may, cô nghe văng vẳng giọng của Linh trong một gian phòng phía tay trái. Đẩy mạnh cửa vào, Bích Trâm sững sờ khi trước mặt mình hiện ra căn phòng giống hệt như căn phòng hôm trước!
    Linh đang quỳ gối trước chiếc giường trống không, nhưng cứ nhìn nét mặt thất thần của anh cũng đủ biết là Linh đang sợ hãi tột cùng!
    – Linh! Sao anh…
    Lời Bích Trâm chưa dứt thì mấy chiếc gối từ trên giường đã bay vù vù nhắm thẳng vào cô. Bị xô ngược về sau, Bích Trâm bàng hoàng chợt hiểu đây là căn phòng của hồn ma cô Mỹ Lan.
    Bỗng nghe Linh cất tiếng:
    – Xin cô tha cho Bích Trâm, cô ấy là người hiền lương, vô tội. Tôi xin nhận hết mọi trách nhiệm, kể cả việc nuôi đứa con trong bụng cô ấy, miễn sao cô đừng bắt cô ấy phải tiếp tục mang bầu…
    Một giọng sắc lạnh vang lên:
    – Không mang bầu thì làm sao sinh con được! Chỉ bắt nó mang bầu và sinh con đã là nương nhẹ lắm rồi, chớ đúng ra hễ đứa nào là vũ nữ thì phải giết hết! Những đứa này chuyên làm mê đắm đàn ông, khiến họ bỏ bê gia đình, phụ rẫy người yêu.
    – Nhưng… cô ấy còn phải làm để sống. Vả lại mang cái thai đó, khi đẻ ra thì…
    – Máu ma mà do người đẻ thì vẫn là người, có sao đâu.
    Bích Trâm cũng sụp xuống lạy mấy lạy liền, van xin:
    – Tôi xin chấp nhận mang thai đứa bé này và sinh nở đàng hoàng theo ý cô. Chỉ xin cô đừng hại anh Linh. Cô phải để anh ấy sống mà làm lụng nuôi đứa nhỏ, chớ đời vũ nữ của tôi từ nay coi như hết. Tôi lạy cô…
    Linh giành nói:
    – Có giết thì hãy giết tôi, còn cô ấy xin hãy để cho sống. Tôi van cô…
    Linh lao tới quỳ chắn ngang trước mặt Bích Trâm. Phần cô vũ nữ thì cũng cương quyết không kém, cô bất thần lao tới phía trước có lẽ muốn giành chết với người yêu. Nhưng do bụng có mang nặng nề nên vấp chân, Bích Trâm ngã chúi nhủi đầu xuống sàn nhà, bụng đập xuống thật mạnh.
    Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, cùng lúc ở phần bụng dưới của Bích Trâm máu tràn ra, thấm ướt cả một vũng!
    Tiếng thét tiếp theo là của người khuất mặt Mỹ Lan. Tiếng thét không hiểu ý nghĩa là gì, chỉ biết sau đó thì căn phòng tối sầm lại, cùng lúc với những tiếng động ầm ầm liên tiếp. Hình như mọi cửa sổ, cửa cái đều đang bị đập mạnh.
    Vừa lúc có tiếng kêu của vợ chồng ông Đỗ Văn:
    – Mỹ Lan ơi, đừng!
    Họ xuất hiện ngay cửa phòng và chỉ kịp nhìn thấy một luồng sáng lập lòe thoát ra khỏi cửa sổ!
    – Mỹ Lan!
    Giọng bà mẹ gào lên rồi quỵ xuống. Ông Đỗ Văn cũng đổ xuống bên cạnh vợ, thều thào:
    – Nó… nó đi rồi. Nó vĩnh viễn đi rồi…
    Một luồng khí lạnh thổi qua, khiến hai ông bà đều chìm vào cơn mê, đầu óc lờ mờ…
    Khá lâu sau…
    Lần lượt Linh mở mắt trước. Rồi tới Bích Trâm…
    Và sau cùng vợ chồng ông Đỗ Văn tỉnh lại…
    Khi cả bốn người hoàn hồn thì căn phòng đã sáng trở lại. Có tiếng trẻ con khóc oe oe khiến Linh giật mình kêu lên:
    – Con… con nít! Trời ơi, Bích Trâm sinh rồi!
    Có lẽ cú té ngã vừa rồi đã làm động cái thai và Bích Trâm đã sanh non! Bà mẹ Mỹ Lan hốt hoảng:
    – Thai mới năm tháng mà sinh sao được!
    Nhưng lúc ấy tiếng khóc lại vang lên nữa. Linh nhìn xuống thấy một hài nhi đỏ hỏn nằm trên sàn, nó đang huơ đạp và khóc dữ dội, chứng tỏ là một hài nhi còn sống. Anh quýnh lên:
    – Đứa bé còn sống!
    Chẳng hiểu sao lúc ấy Bích Trâm cũng bật dậy và một cách tự nhiên, cô bế đứa bé lên, nhẹ nhàng lấy vạt áo màu đen của mình trùm nó lại, vừa thốt lên:
    – Tội nghiệp…
    Ông Đỗ Văn mau mắn chạy đi, lát sau ông trở lại với chiếc khăn màu xanh đen, đưa cho Bích Trâm và giục:
    – Mau trùm lại cho cháu!
    Lúc ấy hầu như ai cũng quên thân phận của đứa bé. Hay đúng hơn, họ không muốn nghĩ đó là một giọt máu ma!
    
- o O o -

    Đứa trẻ sinh thiếu tháng tưởng khó mà nuôi được, nào ngờ sau đó nó sống khỏe và lớn rất nhanh! Chỉ mới một tháng tuổi mà trông con bé chẳng khác một đứa trẻ bốn năm tháng, khiến ông bà Đỗ Văn cũng phải vui mừng:
    – Vậy là mình có cháu rồi!
    Ông Đỗ Văn muốn nhắc bà vợ về gốc tích của đứa trẻ, nhưng nhìn nó thấy thương quá nên ông cũng không nỡ nói ra. Linh thì hết nhìn Bích Trâm rồi nhìn đứa bé, anh thốt lên tự tấm lòng:
    – Mình có con rồi!
    Bích Trâm cũng âu yếm ôm con vào lòng, nói như bất cứ người mẹ nào vừa có đứa con đầu lòng:
    – Hãy ngoan đi cục cưng của mẹ.
    Đứa bé nhoẻn miệng cười và chớp chớp mắt liền mấy cái, như nghe và hiểu được những lời người lớn vừa nói. Đặc biệt là kể từ sau khi khóc lần đầu khi mới sinh ra, đến nay được một tháng mà nó chưa hề khóc tiếng nào!
    Linh khẽ nói với Bích Trâm:
    – Nó thương hai vợ chồng đang thất nghiệp, nên không làm khó mình đó em!
    Ông Đỗ Văn đề nghị:
    – Dẫu sao đây cũng là cháu của chúng tôi, nên từ nay cho chúng tôi nhận nó là… cháu ngoại và hai cháu cứ ở lại đây mọi thứ tôi lo.
    Nhìn ánh mắt chân thành của ông bà, Bích Trâm và Linh nhẹ gật đầu:
    – Chúng cháu xin nhận. Cho đến khi nào đứa bé cứng cáp thì chúng cháu sẽ liệu…
    – Không liệu gì hết. Chúng tôi không còn con cái nào khác, nên hai đứa như con ruột của nhà này!
    Bỗng đứa bé cười thành tiếng rồi đưa tay huơ huơ nhiều cái như đồng tình! Bà mẹ Mỹ Lan phải kêu lên:
    – Cháu tôi nó nhận lời bà ngoại nó rồi!
    
- o O o -

    Tuy cố quên nguồn gốc của đứa bé, nhưng cứ thỉnh thoảng Bích Trâm vẫn giật mình khi nhớ lại. Cô tâm sự với Linh, nhưng anh chàng vẫn lạc quan nói:
    – Mặc kệ. Với tấm lòng thành, mình cứ van vái và cầu mong cho Mỹ Lan thương tình, để mọi việc trôi qua êm thắm…
    Chẳng hiểu có phải do lòng thành của họ, hay do Mỹ Lan đã vĩnh viễn đi về cõi hư vô, mà sau đó nhiều ngày, mọi việc vẫn bình lặng trôi qua…
    Đứa bé lớn lên bình thường không có biểu hiện của dòng máu ma. Nó phát triển bụ bẫm, trí não thông minh và được mọi người yêu quý.
    Khi bé được ba tuổi thì Linh và Bích Trâm mới dám tổ chức lễ cưới. Ông bà Đỗ Văn đứng về phía nhà gái, tác hợp cho hai người. Con bé Thu Minh chạy lăng quăng theo chân bố mẹ khiến mọi người thích thú, khen không ngớt lời…

Kết Thúc (END)
Người Khăn Trắng
» Lần Gặp Cuối
» Đêm Định Mệnh
» Giọt Máu Oan Nghiệt
» Hồn Về Nửa Đêm
» Cô Gái Câm Trong Nhà Hoang
» Linh Miêu
» Bốn Oan Hồn Trong Ngôi Nhà Hoang
» Khi Người Chết Trở Về
» Một Chuyện Tình Buồn
» Ma Sói
» Hồn Người Kiếp Dê
» Đám Ma Thành Đám Cưới
» Bóp Da Ma Quái
» Hờn Ghen Đến Chết
» Trầm Hương
» Nàng Dâu Âm Phủ
» Quyển Sách Ma
» Trúc Đào
» Tình Ma
» Đứa Con Ma
» Mỹ Phụng
» Ma Khiêu Vũ
» Mười Ba Oan Hồn
» Hoa Nương
» Xác Ai Trong Quan Tài