Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Miền Thương Nhớ Tác Giả: Phụng Tú    
    Anh bê chậu cúc đem bỏ sau vườn. Những cánh hoa lợt lạt rụng rơi trên lối đi trong chiều muộn. Bên ngoài vườn, khoảng mươi bước là bờ sông mọc đầy cỏ dại. Mùi hoa cỏ theo ngọn gió lạnh trái mùa đưa đến làm anh, tê tái, xốn xang... Cũng vào một chiều muộn bên dòng sông lộng gió, anh thốt ra những lời cay độc nhất với người con gái anh yêu thương, mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt anh từng say đắm nhớ nhung...
    - Không phải như anh nghĩ đâu. Em...
    
    - Cô còn dám nói là không phải!? - Anh cắt ngang lời Hà - Thật không hiểu nổi người con gái hiền lành mà tôi yêu thương lại đi theo gã đàn ông ấy gần một tháng. Vậy mà cô còn dám đến đây... - anh bỏ lửng câu nói, bỏ lại dòng nước mắt không ngừng chảy, quay đi...
    
    Rồi anh cưới vợ, là người mà mẹ nhắm cho anh bấy lâu. Mẹ không tiếc lời khen: “Hằng đoan trang thùy mị, lại có học. Nó hơn đứt con Hà...”. Để rồi, cô con dâu đoan trang của mẹ đã phản bội anh. Đau hơn cả, kẻ ấy lại là bạn anh. Có lẽ không yêu Hằng nên anh không đau khổ. Nhưng sĩ diện đàn ông làm anh thấy tổn thương. Sợ mẹ buồn, ban đầu anh giấu nhẹm mọi chuyện. Nhưng rồi mẹ cũng biết. Anh ra tòa ly hôn.
    Cuộc chia tay ráo hoảnh.
    
    Mấy hôm trước, mẹ nhìn anh khang khác, ngập ngừng nói:
    
    - Mẹ gặp... con Hà. Nó chào mẹ và hỏi thăm con.
    
    Anh giật mình, nghe như có mũi kim chích vào tim. Thoáng lặng trong giây phút, anh nói, không nhìn mẹ:
    - Mẹ gặp ở đâu? Sao con nghe nói cô ta đi theo gã Nam Hải nào đó...
    
    Mẹ nói mau:
    
    - Nó có đi với ai đâu. Nó vẫn ở vậy.
    
    Anh nhìn mẹ:
    
    - Vậy Hà bây giờ ra sao?
    
    - Nó sống với con nó. Mẹ nó mất rồi. Tội nghiệp... Mẹ đã sai con ạ.
    
    * * *
    
    Và bây giờ, khi anh bước vào ngôi nhà quen thuộc, một phụ nữ đón anh với nụ cười từng cắt đứt giấc ngủ anh trong nỗi đau, với ánh mắt như chưa có bao năm xa cách.
    
    - Anh mới đến!
    
    Anh khẽ gật. Cô vẫn vậy. Vẫn vóc dáng nhỏ nhắn. Vẫn lời nói dịu dàng. Có con sóng cứ dạt dào trong anh...
    
    Anh và Hà ngồi trên vạt cỏ bên sông. Im lặng. Hình như mỗi người cần thêm sự im lặng để làm đầy thêm nỗi lặng im của bao năm xa cách, để vỡ òa... Đêm khuya lắm. Hương hoa cỏ dại phảng phất trong khí lạnh. Hà rùng mình trong chiếc áo khoác. Anh choàng tay qua vai cô kéo nhẹ. Cô ngã đầu vào vai anh. Mùi hương tóc cô ngai ngái. Mùi hương từng là nỗi nhớ làm anh nhức buốt trong những đêm cô quạnh... Thì ra, mẹ và anh đã hiểu lầm cô. Đứa con gái nhỏ đang ở với cô thực chất là bé gái bị người ta bỏ rơi, trong một dịp từ nhà ông Nam Hải ra về, cô và mẹ gặp được, và mẹ bảo cô đem về nuôi.
    
    Anh bóp chặt vai cô:
    
    - Sao em không nói cho anh biết?
    
    - Có còn dịp để em nói đâu? Mà có nói anh cũng không chịu tin. Vả lại, em biết mẹ anh chê gia đình em nghèo và muốn cưới Hằng cho anh... Em xin lỗi anh. Sau này biết chuyện vợ anh, em thấy hả hê lắm. Em trẻ con quá phải không anh?
    
    Anh im lặng. Anh còn biết nói gì? Cô tiếp:
    
    - Rồi em lại nghĩ thương anh. Thương rất nhiều. Em tin rồi anh sẽ tìm gặp em.
    
    Cô úp mặt vào ngực anh. Anh cảm nhận nước mắt cô ấm râm ran trên vùng ngực làm tim anh nhức buốt.
    
    - Mình xa nhau bao lâu rồi, em nhớ không?
    
    - Bốn năm, mười một tháng, hai mươi bảy ngày. Nhưng bây giờ có còn nghĩa gì đâu anh.
    
    Anh nhìn cô. Ánh mắt cô trong veo dù rèm mi còn ướt nước. Ôi! Em tính đến từng ngày trong vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc đời để chờ tôi mà tôi lại oán hận em trong từng ấy năm. Tôi có đáng để được em yêu không? Cùng lúc, những cảm xúc yêu thương, ân hận dày vò anh. Anh nói:
    
    - Em về với anh để anh được bù đắp cho em nhé!
    
    Cô ngồi dậy, trầm ngâm nhìn ra mặt sông. Rồi cô quay nhìn anh, giọng trầm xuống:
    
    - Em không về với anh đâu. Mình có đêm nay đủ rồi.
    
    Anh bẽ bàng. Sao cô từ chối?
    
    - Em không về với anh vì em sẽ đến nơi ông Nam Hải làm việc. Vợ chồng ông đã cưu mang mẹ con em, đã nhận em làm con nuôi. Ông bà cần em.
    
    - Còn anh? - Anh hỏi trong nỗi lo sợ mất cô - Bây giờ anh cũng cần em và yêu em hơn bao giờ hết. Thà em đừng cho anh biết sự thật...
    
    Cô lắc đầu, cắt lời anh:
    
    - Thôi. Đừng trẻ con mãi thế. Con người ta phải lớn lên sau mỗi lần vấp chứ! Kỷ niệm đêm nay để mình biết mai sau dù có như thế nào thì trên đời này vẫn có một người yêu thương mình, luôn nhớ đến mình... Nghe em! Anh lấy vợ đi để mẹ anh được thanh thản và quên em đi - Cô quay mặt, giọt nước mắt rơi nơi khóe mắt...
    
    Năm tháng cứ đi qua... Kỷ niệm lùi dần trong nỗi nhớ. Chữ tình khi đã đọc đúng nghĩa một lần là mãi không quên... Có ngọn trái mùa cứ quất ran rát qua miền thương nhớ...

Kết Thúc (END)
Phụng Tú
» Tình Người
» Hạt Gạo Ân Tình
» Lý Lẽ Của Trái Tim
» Mưa Qua Vùng Biển Khát
» Miền Thương Nhớ
» Sau Cơn Giông
» Bàn Tay Mẹ
Những Truyện Ngắn Khác
» Xuân Phương Shop
» Lập Xuân
» Cô Khịt
» Bất Diệt
» Đánh Thơ
» Nỗi Nhớ Xa Xưa
» Quán Chú Mùi
» Một Mối Tình
» Ăn Trộm Dạy Con
» Đàn Bà
» Bảy Đô Một Đêm
» Ảo Tình Ơi!, Em Ở Đâu?
» Vầng Sáng Bên Kia Sông
» Đồng Đô La Bất Hạnh
» Ba Và Bố
» Đàn Ông
» Chị Dâu