Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Mầm Xanh Đang Nhú Tác Giả: Phùng Nguyên Mỹ    
    Khi công trường xây dựng về dựng lán trại cạnh làng Khộp để thi công khách sạn Hương Thầm thì cũng là lúc chàng Linh đẹp trai ở phố thị được tuyển về làm bảo vệ. Đêm thức canh vật liệu xi măng, sắt thép, ngày rảnh, cậu ôm điện thoại di động chát chít, phây phiếc hoặc đánh bài tá lả với người rảnh việc.
    
    Làng Khộp nửa miền núi, nửa trung du, kiểu bán sơn địa, chỉ còn một cây khộp già đứng đơn độc cạnh bìa làng. Quanh năm suốt tháng, mấy chục nóc nhà làng này nhìn mặt nhau, ít có khách lạ, thì nay bừng lên mát mẻ như có ngọn gió mới. Con gái của làng hễ ra ngoài là dịp tìm cớ đi qua đi lại đá mắt vào mấy chàng thanh niên áo xanh công nhân công trường đang làm việc. Trong số ấy có cô Giang người nhỏ nhắn, cặp mắt đen láy, nước da bánh mật chiều nào cũng bồng em lượn qua cổng bảo vệ, vì thế được Linh để ý nhất. Một hôm, Linh nói với đám bạn như đinh đóng cột: “Con nhỏ đó của tao, tao chấm xí phần rồi đó, đừng đứa nào đụng vào nha, ba tháng sau tao cưới”. Cả đám tưởng nó nói giỡn, cười giễu, thách “nếu đúng vậy thì bọn tao chung chi hai chục thùng bia Sài Gòn cho ngày vui đó”.
    Tưởng chuyện nói đùa, ai dè chưa đầy ba tháng sau, Linh - Giang chở nhau trên chiếc xe máy Simson cà tàng chạy suốt mấy ngày liền đi gửi thiệp hồng mời dự đám cưới. Dẫu biết rằng cưới vợ phải cưới liền tay, nhưng thấy gấp rút như kiểu đi đánh trận vậy, ai cũng ngạc nhiên.
    
    Linh làm bảo vệ, lương 2,7 triệu đồng/tháng, còn Giang không nghề ngỗng gì, trước đây suốt ngày giữ em cho má đi làm, thu nhập vợ chồng chỉ ba cọc ba đồng vậy nên ai cũng lo cặp vợ chồng trẻ con này làm sao sống được.
    
    Nhà chồng cũng như nhà vợ phản đối kịch liệt, bố chồng ở quê còn bắn tin vào từ mặt thằng Linh. Không cho thì chúng mình vẫn cưới, lỡ “ăn cơm trước kẻng” rồi thì biết làm sao, trời sinh voi thì sinh cỏ, mình còn trẻ, sức dài vai rộng lo gì đói khổ, em cứ tin ở anh, rồi đâu sẽ vào đấy, Linh động viên Giang vậy.
    
    Mấy tháng sau, bà mẹ chồng thương con trốn ông nhà đáp xe đò từ Huế vô xem thử chúng nó ăn ở thế nào. Chỉ thấy nhà cửa tuềnh toàng, tạm bợ, cô con dâu mặt búng ra sữa, mang cái bụng thè lè, hai chân sưng vù, vừa đi vừa nhai nhai bim bim thay bữa sáng. Trưa chỉ nấu một nồi cơm nhỏ, một món mặn, một món canh mà cô vợ trẻ cứ lóng ngóng hỏi đi hỏi lại mẹ chồng cách nấu canh cá, khi dọn canh ra cá liệt tanh muốn nôn, bà lắc đầu thở dài ngao ngán. Ở mấy ngày thì bà cáo bệnh, chủ động mua vé xe đò trở lại quê, không quên để lại trên đầu giường cho đứa cháu nội tương lai 5 triệu đồng. Khi ra đến cửa, bà ngồi thụp xuống đất khóc nức lên: “Linh ơi là Linh ơi, ai đày đọa con mà khổ rứa. Sống không nổi thì bồng bế nhau về Huế với mạ, con ơi”.
    
    Tưởng cặp vợ chồng trẻ con này khổ mãi, rồi hạnh phúc cũng tan ra như bong bóng sau mưa, sống làm sao nổi khi họ chỉ có bốn bàn tay trắng. Thế mà chúng nó sống được đấy, thậm chí sống khỏe. Cưới nhau xong, cô vợ cấp tốc đi học nghề nấu đậu hũ, ngày một buổi quẩy gánh ra ngồi ở công trường dù trời nắng to hay mưa lớn, vèo một cái, công nhân bu tới là bán xong hai thùng đậu hũ, lãi hơn trăm ngàn. Linh thì siêng năng và có trách nhiệm hơn hồi độc thân, tối đi làm bảo vệ kho vật liệu, ban ngày cậu ta không còn đánh bài, uống rượu mà đi làm thêm nghề sửa ống nước, sửa điện, nuôi heo, trồng rau quanh vườn nhà trọ. Công việc tuy vất vả nhưng tiền thuê nhà, mua tivi, tủ lạnh, bếp ga và sắm sửa các thứ khác trong nhà cũng từ đó mà ra.
    
    Một hôm, Linh bàn với Giang: “Hay em bỏ nghề bán đậu hũ, vợ chồng mình chuyển sang làm kinh doanh cây cảnh. Khách sạn và các tòa nhà chung cư cao tầng xây xong thì nhu cầu hoa cảnh để chưng trong nhà sẽ phát triển theo. Cô vợ há hốc miệng, mắt tròn mắt dẹt nhìn chồng, nhưng tin chồng nên cũng gật đầu đồng ý.
    
    Với số vốn hơn ba chục triệu đồng tích cóp lâu nay, cộng với vay thêm mấy chục triệu đồng từ Ngân hàng Chính sách xã hội, đôi vợ chồng trẻ vừa đi học nghề trồng cây cảnh vừa tập tọe nhân hàng trăm chậu giống họ xương rồng be bé như bát tiên, ngọc bích, quỳnh trắng, thanh long, lan càng cua, chuỗi ngọc bi, sen đá... quanh hiên nhà trọ. Tết đến thì họ đánh hàng hoa, cây cảnh từ Đồng Tháp ra, Bình Định vào bán lại kiếm lời.
    
    Thời gian trôi qua, làm ăn tấn tới, bán không kịp ươm cây, họ thuê đất bỏ hoang của làng làm chỗ phát triển thêm cả giống bon sai, mai... Con đường quyết chí xóa nghèo, tiến tới thành tỷ phú của đôi vợ chồng trẻ được sự ngưỡng mộ, nể phục của dân làng Khộp và anh chị em công nhân.
    
    Sáng sáng, cặp vợ chồng trẻ bắc ghế ra vườn ngồi uống cà phê, thỏa thích ngắm cây, ngắm hoa. Nhìn những mầm non nhú lên xanh nõn, ánh nắng ban mai trùm lên vườn cây làm sắc hoa càng rực rỡ, cặp vợ chồng trẻ nhìn nhau cười, hy vọng mùa bội thu sắp tới.

Kết Thúc (END)
Phùng Nguyên Mỹ
» Mầm Xanh Đang Nhú
» Ngày Về
» Khói Bay Về Trời
Những Truyện Ngắn Khác
» Xuân Phương Shop
» Lập Xuân
» Cô Khịt
» Bất Diệt
» Nỗi Nhớ Xa Xưa
» Quán Chú Mùi
» Đánh Thơ
» Một Mối Tình
» Ăn Trộm Dạy Con
» Đàn Bà
» Bảy Đô Một Đêm
» Ảo Tình Ơi!, Em Ở Đâu?
» Vầng Sáng Bên Kia Sông
» Đồng Đô La Bất Hạnh
» Ba Và Bố
» Đàn Ông
» Chị Dâu
» Đoá Hồng Tỉ Muội
» Đời Khổ
» Anh Có Giúp Tôi?
» Liêng