Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Nước Mắt Của Biển Tác Giả: Trần Thị Giao Thủy    
    Đã thành lệ, chiều chiều, khi những tia nắng cuối cùng của mặt trời bắt đầu rải xuống mặt biển một màu đỏ óng ánh, nàng lại lên núi. Đôi khi, những ngày mưa hay biển động, nàng vẫn cứ đi. Nàng lang thang trên khắp các triền đá và dừng lại chỗ anh nằm. Nàng không muốn anh cô đơn, dẫu chỉ một ngày.
    
    Nơi ấy có những triền núi nhấp nhô, hiên ngang vươn mình ra biển. Những triền núi đá màu xám đen vững chắc, điềm đạm đón nhận từ biển những cột nước khổng lồ, đập dữ dội vào bờ đá, tạo thành những đợt sóng trắng xóa rồi bình thản rút đi, để lại những bọt nước li ti bám trên mặt đá. Có lần, anh nói với nàng, đó là những giọt nước mắt của biển. Từ ngoài khơi xa, sóng vượt muôn trùng cách trở, tìm đến với bờ, để mong được ôm ấp, chở che. Nhưng thần biển không đồng ý, cương quyết buộc sóng phải quay về. Vội vã và đầy lưu luyến, sóng chỉ kịp gởi lại bờ đá những giọt nước mắt mặn đắng của mình.
    
    * * *
    
    ...Nàng quen anh trong một dịp tình cờ đầy bất trắc. Dạo ấy, nàng là cô giáo của một trường tiểu học ở cái xã vùng biển heo hút này. Hôm đó, nàng đưa học sinh lên núi, nơi có những mỏm đá nhô ra biển, để các em làm quen với biển từ trên cao. Các em chạy nhảy, nô đùa, tản mát khắp nơi, tìm hái những bông hoa dại trong các hốc đá.
    
    Đột nhiên, có những tiếng la hét ầm ĩ. Cậu bé Hòa chạy lại chỗ nàng, mặt tái mét: “Cô ơi! Bạn Thanh bị trượt ngã xuống dưới kia...”. Nó đưa tay chỉ xuống phía dưới, nơi có những cột nước lừng lững, dữ dội tấp lên ghềnh đá những con sóng trắng xóa.
    
    Nàng đứng bật dậy, chạy ào ra. Trời ơi! Nàng đâu có biết bơi! Trong khi bọn trẻ lo lắng, hoảng sợ nhìn nhau thì nàng cũng gào lên: “Cứu! Cứu! Có ai đó không? Có người rơi xuống biển!”. Không có tiếng trả lời. Giờ này trong xóm vắng vẻ. Đàn ông con trai đều đã ra khơi, phụ nữ tranh thủ đi chợ hoặc tụ tập vá lưới ngoài bãi, có ai lên núi làm gì?...
    
    May sao, từ đồn biên phòng gần đấy, anh đã lao đến, nhảy ào xuống. Vật lộn với những con sóng lừng lững, anh mới đưa được bé Thanh lên bờ. Sau đó, cũng chính anh, bằng những động tác sơ cứu thành thạo, đã đưa cô bé, khi ấy đã tái nhợt và bất động, trở về với cuộc sống...
    
    Khi bé Thanh mở đôi mắt thảng thốt chứa đầy sự hoảng loạn ra nhìn nàng và kêu lên “cô ơi!”, nàng đã trào nước mắt vì vui mừng và xúc động. Nàng ôm chặt bé vào lòng, thì thầm những lời ngọt ngào nhất. Khi nàng quay lại, người lính không quen biết đã đi một quãng xa. Nàng vội đuổi theo, vừa chạy trên đá một cách khó nhọc vừa kêu lên: “Anh ơi! Anh gì đó ơi!”. Người lính quay lại, mỉm cười hiền lành: “Cô giáo gọi tôi?”. Nàng nhìn sững vào những giọt nước còn đọng trên mặt anh, chợt rùng mình: Trán anh bị toạc một vết dài. Chắc là bị va vào đá. “Anh... Anh bị thương rồi! Để em băng lại cho”. Nàng nói rồi rút chiếc khăn mùi xoa trắng tinh trong túi ra, ép vào chỗ rách. Anh ngoan ngoãn đứng yên. Sau này, anh nói, lúc đó, đứng bên nàng, anh chẳng thấy đau gì cả. Thậm chí, anh còn mong bị vài vết xước nữa để được nàng chăm sóc. Nàng đã phì cười, đấm anh thùm thụp. Nhưng khi đó thì nàng im lặng, trong lòng trào dâng cảm giác biết ơn và trân trọng anh vô hạn. Nếu không có anh thì sự việc sẽ tệ hại biết chừng nào. Nàng không dám nghĩ tới hậu quả...
    
    Chiều hôm ấy, nàng sang chỗ anh, đem theo 2 hộp sữa. Nàng lúng búng nói lời cảm ơn anh. Anh cười nửa đùa nửa thật: “Còn tôi thì phải cảm ơn cô bé ấy. Nếu không, làm sao tôi quen được cô giáo?”.
    
    Từ đó, tình yêu của anh và nàng nhanh chóng nảy nở. Công việc của anh thường xuyên phải đi biển, có những chuyến đi hàng tuần mới về. Anh tặng nàng những món quà của biển: một cành san hô đỏ hiếm hoi, những con ốc biển đủ màu hay những mảnh xà cừ óng ánh. Nàng để tất cả trên bàn viết và thì thầm trò chuyện với chúng khi anh đi xa.
    
    Những lúc anh ở nhà, anh và nàng thường lên núi, đi dọc theo bãi đá và dừng lại nơi một tảng đá cao nhất. Ở đó, nàng có thể phóng tầm mắt ra xa, dõi theo những cánh buồm no gió đang phăm phăm tiến thẳng vào bờ trong sắc tím chạng vạng của hoàng hôn. Nàng nắm tay anh thật chặt, ngả đầu vào vai anh, thì thầm: “Chúng mình sẽ không bao giờ xa nhau anh nhé!”. “Chắc chắn rồi, cô giáo yêu quý của anh ạ!” - anh dịu dàng nói.
    
    Vậy mà, chỉ vài ngày sau đó, anh ra đi vĩnh viễn trong một chuyến truy bắt bọn cướp biển. Mộ anh nằm trên mỏm đá cao nhất, nơi có thể ngắm những đoàn thuyền ra khơi mỗi khi bình minh rực hồng trên mặt nước.
    
    Còn nàng, cô giáo tiểu học ấy, chiều nào cũng lên thăm anh. Vừa thì thầm kể chuyện, nàng vừa để lại những cánh hoa cúc dại trên mộ anh và những giọt nước mắt, cũng long lanh và mặn đắng như sóng gởi cho bờ đá những giọt nước mắt của biển...

Kết Thúc (END)
Trần Thị Giao Thủy
» Bạn Cùng Khoa
» Giá Như Ngày Ấy
» Con Gấu Bông
» Mùa Hoa Dã Quỳ
» Biển Chiều
» Mùa Mai
» Nơi Bình Minh Xôn Xao
» Lời Hứa
» Nước Mắt Của Biển
» Mùa Đã Trôi Đi
Những Truyện Ngắn Khác
» Xuân Phương Shop
» Lập Xuân
» Cô Khịt
» Bất Diệt
» Nỗi Nhớ Xa Xưa
» Quán Chú Mùi
» Một Mối Tình
» Đánh Thơ
» Đàn Bà
» Ăn Trộm Dạy Con
» Bảy Đô Một Đêm
» Ảo Tình Ơi!, Em Ở Đâu?
» Vầng Sáng Bên Kia Sông
» Đồng Đô La Bất Hạnh