Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Dài » Chuyện Tình Tô Và Chén Tác Giả: Trần Quang Thiệu    
    (Thân tặng các bạn trong ‘Trò Chơi Mới’, và cám ơn các bạn đã cho tôi cơ hội viết chuyện tình ấm ớ nhưng dễ thương này. Trần Quang Thiệu )
    
     Diễm ngồi coi TV nhưng đầu óc cứ suy nghĩ vẩn vơ. Từ ngày găp khó khăn trong công việc làm Diễm đã treo bảng bán nhà, và có ý định tìm thuê một studio nhỏ cho đõ tốn kém nhưng không ngờ Tô Phù Dung đến coi nhà lại thuyết phục Diễm cho cô ta thuê một phòng. Diễm thấy cho thuê phòng cũng cũng là một giải pháp tốt vì thực tình Diễm cũng không muốn dời bỏ căn nhà nhỏ thân yêu ở vùng Fountain Valley nhiều kỷ niệm này. Nàng ở trên lầu, dưới nhà còn hai phòng trống nên Diễm không cảm thấy mất tự do cho lắm. Hơn thế nữa từ ngày Phù-Dung vào ở chung Diễm có thêm người bạn nên cũng cảm thấy bớt cô đơn, bớt nhớ thương người chồng chưa cưới lạc mất trên đường tìm tự do. Phù Dung là free lance writer viết cho tờ báo Orange County Register nên đời sống rất thầm lặng và ngăn nắp, không gây phiền hà cho bất cứ ai.
    
    Điện thọai reo vang trong lúc Diễm còn đang thả hồn mơ mộng. Nàng nhấc máy:
    - Allo
    - Ồ, nghe Allo tôi chắc là đang nói chuyện với đồng hương. Xin lỗi cho tôi gặp chủ nhà.
    - Tôi nghe đây.
    - Tôi thấy bảng Room For Rent nên điện thoại hỏi thăm.
    - Dạ, chúng tôi có phòng trống cho mướn.
    Giọng người đàn ông reo lên:
    - Ồ thế thì tốt quá. Tôi rất thích khu vực này, và tôi chỉ cần một phòng cho chính tôi.
    Diễm ngần ngừ:
    - Chúng tôi chỉ muốn cho phụ nữ độc thân mướn.
    Có tiếng cười nhẹ trong điện thoại:
    - Sao lại có sự kỳ thị như thế? Với lại tôi … hiền khô, cũng như con gái vậy thôi!
    Diễm bật cười, một ý nghĩ thoáng đến trong đâu “Anh con trai nào chẳng nói mình hiền. Tuy nhiên, why not! Có người đàn ông trong căn nhà vắng vẻ nhiều khi cũng đỡ sợ, vả lại có Tô Phù Dung ở chung, và nếu văn đúng là người thì cô này cũng ‘tay chơi’ lắm, không sợ anh đàn ông nào ‘bắt nạt’ đâu”. Giọng Diễm bớt lạnh lùng:
    - Anh nói qua về mình một chút được không?
    - Được chứ, tôi tên Dũng, gần 30 tuổi, độc thân, ban ngày đi học, ban đêm chơi nhạc cho một phòng trà. Tôi tìm một chỗ yên tịnh đễ ngủ chứ thực ra không ở nhà bao nhiêu và không nấu nướng lỉnh kỉnh. Ông bà sẽ thấy tôi là người thuê nhà dễ chịu nhất.
    Diễm tỏ vẻ ngại ngùng:
    - Anh là nghệ sĩ, như vậy thu nhập bấp bênh lắm. Nói thật với anh, chúng tôi cũng đang ở trong tình trạng tài chánh khó khăn, cho thuê nhà để có lợi tức đều đặn là điều rất quan trọng cho chúng tôi.
    Dũng nói nhanh trong điện thoại:
    - Tôi sẽ trả tiền nhà đều đặn, và trả trước hàng tháng. Ngoài việc chơi nhạc cho phòng trà, tôi còn là grader tại trường, thay giáo sư chấm bài cho học trò mới nên cũng được trả tiền đủ sống.
    - Anh đang học trường nào? Còn bao lâu nữa ra trường?
    - UCI. Còn … lâu lắm mới ra trường. Tôi đã xong BS, hiện còn đang tiếp tục post-graduate. Ông bà thấy sao?
    Diễm cười:
    - Chỉ có … Ms. thôi chứ không có ông bà nào cả. Anh Dũng tới coi nhà và cho Diễm tìm hiểu thêm một chút được không?
    Dũng nói như reo:
    - Oh, thanks. Hiện Dũng đang đậu xe bên kia đường. Dũng sẽ tới ngay. Cám ơn … Ms. nhé.
    Diễm buông điện thoại, tần ngần đưa tay vuốt mái tóc dài:
    - Không biết nên hay là không nên. Để nói chuyện thêm tìm hiểu xem cái ‘cậu’ sinh viên này ra sao rồi quyết định.
    Nàng gõ cửa phòng Phù-Dung:
    - Này ‘bà’, cho tôi nhờ một tí!
    Phù-Dung mở cửa, nhướng mắt nhìn Diễm:
    - ‘Moi’? Cần đấm bóp cho ‘thư giãn’ hả?
    Diễm lườm Phù-Dung:
    - Lúc nào cũng nghĩ … bậy. Có anh sinh viên muốn thuê phòng. Tôi với bà ‘phỏng vấn’ anh ta xem có được không.
    - Cứ đẹp trai là được!
    - Cái bà này, người ta nói chuyện đứng đắn mà.
    Phù-Dung cười giả lả:
    - Đùa một tí thôi. Yên chí để ta quay hắn như quay dế.
    Diễm chưa kịp trả lời thì đã nghe tiếng chuông. Nàng nháy mắt ra hiệu và đẩy nhẹ Phù-Dung ra phòng khách ngồi chờ.
    **
    Dũng gật đầu chào Diễm, vừa nói vừa cười:
    - Nghe tiếng chị trong điện thoại tưởng như … không ngờ chị còn trẻ quá. Chị bằng lòng cho Dũng gọi chị là chị Diễm nhé.
    Diễm gật đầu, mỉm cười, chỉ chiếc ghế cạnh Phù-Dung:
    - Mời anh ngồi. Anh Dũng, Phù-Dung cũng là ‘khách trọ’. Anh và Phù-Dung làm quen với nhau nhé! Để Diễm đi rót nước.
    Phù-Dung nhìn Dũng đăm đăm:
    - Xin lỗi anh nhé, có thể chúng mình sẽ sống chung dưới cùng mái nhà như bạn nên Phù-Dung xin hỏi thẳng, anh Dũng có references không?
    Dũng cười nhẹ:
    - Dũng là ‘con bà Phước’, mồ côi sớm, ở với chú. Năm 91 chú sang Mỹ theo diện HO. Khi đó Dũng mới 12 tuổi nên được đi theo. Chú Dũng hiện ở cư ngụ trên miền Bắc Cali. Xong trung học Dũng được học bổng theo học UCI, và từ đó tới giờ Dũng vẫn sống quanh đây. Các chị cũng có thể gọi giáo-sư đỡ đầu của Dũng hoặc ông chủ vũ trường R. để check references.
    Phù-Dung lặng lẽ lắng nghe và quan sát Dũng. Khuôn mặt Dũng trắng xanh, mái tóc dài phủ kín gáy, miệng lúc nào cũng như mỉm cuời và lâu lâu lại đưa tay sửa lại cặp kính trắng trên sống mũi. Chiếc áo chemise mầu café sữa được bỏ gọn ghẽ trong quần nhưng chiếc quần jean đã quá cũ, đầu gối đã sờn rách và hình như … 10 năm chưa giặt! “Đúng là một nghệ sĩ”, Phù Dung nghĩ thầm, “thoáng nhìn giống như là T.C.S., nhưng tươi vui và hoạt bát hơn nhiều”.
    Diễm cũng đã trở lại. Nàng đặt tách nước trà trên bàn trước mặt Dũng:
    - Mời anh.
    Phù-Dung hắng giọng:
    - Chúng tôi rất cần sự yên tĩnh nên xin hỏi thẳng, anh Dũng có nhiều bạn không, và nhất là có bạn gái chưa?
    Dũng bật cười:
    - Bạn thì Dũng nhiều lắm, nhưng chỉ gặp nhau ở trên trường, hoặc ở một chỗ nào đó chứ không đưa nhau về nhà.
    Ngừng một chút Dũng nhìn vào mắt Phù-Dung:
    - Bạn gái theo đúng nghĩa thì Dũng chưa có. Chắc sau này phải nhờ chị Phù-Dung giúp một tay.
    Phù Dung nhướng mắt:
    - Hả?
    Dũng tủm tỉm cười:
    - Chị có em hoặc cháu nào giới thiệu cho Dũng. Chỉ cần đẹp bằng … một nửa chị thôi!
    Phù-Dung đỏ mặt, ngập ngừng:
    - Dũng … lém lỉnh quá nên con gái họ sợ không giám …
    Nàng bỏ lửng câu nói, nâng tách nước trà lên môi, cúi mặt tránh cặp mắt long lanh của người con trai mới quen. Diễm chen vào:
    - Anh Dũng có muốn hỏi gì không?
    Dủng cười:
    - Các chị ở một mình có sợ … ma không?
    Diễm cười nhẹ:
    - Hơi sợ. Nhưng bây giờ có Dũng nữa thì không ma nào giám tới.
    Dũng reo lên:
    - Như vậy là chị bằng lòng cho Dũng mướn phòng?
    Diễm gật đầu:
    - Bao giờ Dũng muốn dọn vào?
    Dũng nhìn Diễm như biết ơn:
    - Cám ơn chị, và chị Phù-Dung nữa. Cuối tuần Dũng dọn vào.
    Phù-Dung như đã lấy lại bình tĩnh:
    - Quyền chủ nhà chứ Phù-Dung đâu có … ăn thua gì.
    Diễm đùa:
    - Ăn thua nhiều lắm chứ. Nếu không có Phù-Dung thì chắc gì ‘ai đó’ muốn mướn phòng!
    Dũng biết đã đến lúc cáo từ ra về. Diễm tiễn Dũng ra tới cửa, khi quay vào Diễm vẫn thấy Phù-Dung ngồi trầm ngâm ôm chiếc gối trong lòng. Nàng ngồi xuống cạnh Phù-Dung:
    - ‘Thằng bé’ được đấy chứ.
    Phù-Dung ngước mắt nhìn, và chợt mỉm cười:
    - Cũng chẳng ‘bé’ lắm đâu …
    **
    
    Trích nhật ký của Dũng.
    Ngày … tháng … 2006
    Thế là mình đã dọn vào nhà nay đưọc mấy tháng rồi. Mấy tháng êm đềm cho mình quên bớt phiền muộn từ ngày Mỹ Phương, người bạn đồng nghiệp mà một thời cũng là người yêu, bỏ mình ra đi.
    Chị Diễm thì lúc nào cũng hiền dịu, dễ dàng thông cảm và cũng coi mình như em. Đôi khi còn gọi mình ra ăn chung những khi chị nấu mấy món đặc biệt làm mình cứ suýt xoa, ước gì chị là chị ruột của mình để mình được chị săn sóc suốt đời. Hình như chị có nỗi buồn nên nhiều lúc thấy chị đăm chiêu. Mình không biết nhiều về quá khứ của chị, và cũng không dám tò mò hỏi han.
    Tô Phù Dung hơi khó hiểu, hình như chỉ cỡ tuổi mình nhưng mặt coi còn ‘măng sữa’ lắm. Nghe nói hình như là con nhà giầu, lái xe mới láng cóng, nhưng giận ông bố không hiểu được nếp sống mới nên nhất định tự lập, moved-out, dù rằng bà mẹ khóc hết nước mắt. Mình không hiểu được Dung, có lúc nàng thật dễ thương nhưng có lúc như ‘bà già giết giặc’, khó tính như ‘bà cô bên chồng’. Nhớ hôm mình mặc short ra khỏi phòng, gặp Phù-Dung trong hành lang, Dung nhướng mắt chỉ tay vô phòng làm mình quê một cục!
    Thế nhưng nhiều lúc Phù-Dung cũng dễ thương, ngâm thơ nho nhỏ và cười với mình. Đôi khi còn yêu cầu mình đệm guitar cho Dung và chị Diễm hát nữa. Những lúc ấy mình thấy căn nhà như một gia-đình êm ấm, và mọi người thật đáng yêu. Nhớ lại mẩu đối thoại với Dung hôm qua khi gặp nhau ngoài vườn sau nhà:
    - Dũng với Phù-Dung có họ đấy Dung biết không?
    - Xí, họ ‘Hồng Bàng’!
    - Thật mà, tên hai đứa mình viết không có dấu, giống nhau y chang!
    - Biết rồi, so what?
    - Giống cả họ nửa!
    - Giống ở chỗ nào?
    - Dung họ ‘Tô’, còn Dũng họ ‘Chén’!
    - Hả?
    - Họ Trần nguyên gốc từ bên Tàu. Mình viết là Trần, bính âm của Tàu viết là ‘Chén’. Tô với Chén như vậy chả cùng họ là gì!
    - Hi hi, Dũng … ba xạo!
    - Không chịu hả? OK, như vậy thì khác họ, nhưng mà này, “người dưng khác họ, chẳng nọ thì kia …’. Dung nghĩ sao?
    - Dung nghĩ là Dũng … cà-chớn!
    Mình biết đó chỉ là câu chuyện nói đùa nhưng sao nhìn ánh mắt luống cuống và nghe giọng mắng mỏ dịu dàng mình cũng thấy trong lòng êm ái. Nói thật, một ngày không thấy ‘bà chằng’ này mình cũng thấy bâng khuâng, thế nhưng biết ra sao ngày sau. Cuộc tình với Mỹ Phương còn để lại dấu ấn trong lòng, và đôi khi mình cũng không biết là mình đã quên hẳn Phương chưa
    
    **
    
    Buổi sáng nào Dũng cũng thấy người đàn bà còn trẻ đó dìu đúa con tập đi trước nhà hàng xóm sát bên. Chị Diễm nói bà ta tên là Hằng và người chồng tên Biêu. Đứa con trai còn ít tưổi hơn Dũng, không may bị thương trong một tai nạn xe cộ và còn đang trong thời kỳ physical therapy. Dũng không thể nào không chú ý đến người đàn bà đẹp ấy. Không phải chỉ vì sắc đẹp mà còn có cái gì rất là thân quen mà mãi sau này Dũng mới nghĩ ra. Hôm qua khi đang ngồi chơi guitar vơí Phù Dung trong phòng khách, qua khung cửa sổ thoáng thấy Hằng dẫn con ngoài đường Dũng đã ngừng tiếng đàn nhìn ra ngoài làm Phù-Dung nổi giận, bỏ vào phòng, rập mạnh cửa.
    
    Sáng nay gặp nhau ngoài vườn sau nhà Dung không thèm nhìn tới Dũng. Dũng cố làm lành:
    - Dung còn ‘xì nẹt’ Dũng không?
    - Hổng thèm! – Dung hầu như hét lên - Dũng quê một cục, Dũng ba xạo, Dũng cà chớn, Dũng … Dũng … Dũng … Dũng qua nhà ‘người ta’ mà đàn đi!
    - Thôi mà!
    Dũng thở dài cúi đầu nói tiếp:
    - Dũng … mến bà Hằng có lẽ vì Dũng nhớ mẹ, nhớ những ngày còn bé được mẹ dắt qua đường. Ước gì Dũng còn mẹ để được mẹ nâng đỡ những khi Dũng vấp ngã ở đời! Dung có gia đình sao Dung đành bỏ đi? Trái lại, Dũng chỉ ước mơ mình có nơi để về.
    Phù-Dung ngước mắt nhìn Dũng. Người con trai hình như đang xúc động, mái tóc dài che gần hết vừng trán rộng, mắt nhìn xa xôi như tìm kiếm những hình ảnh xa vời. Lòng Phù-Dung bổng nhiên chùng xuống:
    - Mẹ Dũng ngày xưa chắc đẹp lắm phải không?
    Dũng gật đầu, mắt long lanh như có nước:
    - Như một bà tiên.
    Phù-Dung e dè:
    - Có giống bà … Hằng không?
    Dũng bật cười:
    - Không nói chuyện đó nữa! Tối nay thứ Bẩy Dũng chơi nhạc ở R., có ca sĩ Thu-Phương hát nữa, Dung tới nghe nhé. Dũng mời.
    Phù-Dung ngần ngừ:
    - Có mời chị Diễm không?
    - OK. Dũng sẽ mời cả chị Diễm nữa. Hôm nay Dũng chơi Saxophone!
    Phù-Dung ngạc nhiên:
    - Tưởng Dũng chỉ chơi guitar.
    Dũng cười:
    - Thường thì Dũng chơi guitar điện, hoặc piano cho ban nhạc, nhưng tối nay Dũng đặc biệt chơi Saxo.
    Giơ hai tay làm điệu như đang thổi kèn Dũng khoe:
    - Dũng thổi Saxo cũng tới lắm. Bạn bè từng khen là “Kèn tây chàng ‘bú’ một hơi. Clinton cũng chỉ thế thôi là cùng.”
    Phù Dung nhăn mặt bật cười:
    - Dũng chỉ đứng đắn được một phút là lại … cà chớn như thường! Nói gì mà nghe … hãi quá
    - Thì cũng ‘đồng bóng’ như Dung vậy. Khi thì dễ thương, khi thì như …
    Dung nhướng mắt:
    - Như gì?
    - Hì hì, không nói nữa!
    - Dũng … Cà Chua! Bao giờ mình đi, mà đi chung hay là đi xe riêng?
    Dũng yên lặng nhìn Dung. Người con gái nét mặt hân hoan, mắt mở lớn mắt nhìn như chờ đợi. Dũng thấy lòng mình chợt ấm áp, chàng dịu dàng:
    - Đi chung. Mà lần này Dung ngồi băng trên với Dũng nhé. Lần trước chở hai ‘bà’ đi chợ, ai cũng tránh ngồi trên với Dũng, làm Dũng cứ như tài xế riêng của hai ‘bà’ không bằng.
    Ngừng một chút Dũng tủm tỉm cười:
    - Nếu chỉ có mình Dung thôi thì Dũng tình nguyện làm tài xế riêng cho Dung, chở Dung đến góc biển chân trời!
    Phù Dung thấy má mình nóng bừng:
    - ‘Ông’ đừng có xạo. Định hát ‘cải lương’ nữa sao?
    Bổng nhiên nàng trở nên lúng túng, đưa tay vuốt tóc:
    - Dung phải đi làm đầu. Tối nay gặp lại Dũng nghe.
    Dũng yên lặng nhìn Phù-Dung quay vào. Sáng thứ Bảy vườn sau nhà đầy nắng. Không gian im vắng, gió chỉ như vuốt ve da thịt người. Dũng gắn điếu thuốc lên môi và châm lửa:
    - Chị Diễm thấy thế nào cũng lại la mình. Mà ăn thua gì. “Có bao nhiêu năm cuộc đời …”
    Từ ngày dọn vào ‘share phòng’ với chị Diễm, với Phù Dung, Dũng thấy cuộc đời như đang chuyển hướng. Mối tình buồn với Mỹ Phương đã đi vào quên lãng, gặp nhau trong phòng trà cũng ‘lạ nét môi cười’.
    
    Lần đầu gặp Hằng dìu Tim tập tễnh trên lối đi trước nhà Dũng đã ngất ngây. Người đàn bà đó như trái cây chín mùi, và đôi mắt đó, đôi mắt đang trìu mến nhìn đứa con, thiết tha như là mắt mẹ Dũng ngày xưa. Dũng muốn ôm thân hình đó vào lòng, muốn được ngũ yên trong vòng tay, muốn mình tan trong đôi mắt đam mê. Nhưng Dũng biết chuyện đó có lẽ chỉ xảy ra trong giấc mơ. Ôi, những giấc mơ ngọt ngào mà chúng ta đi tìm kiếm suốt một đời. Dũng đã quyên mối tình không tưởng đó, vả lại còn có Phù-Dung.
    
    Thật ra thì ngay từ hôm đầu gặp gỡ Dũng đã để ý đến nàng, dù chỉ thoáng qua, nhưng từ ngày sống chung dưới một mái nhà trọ Dũng dần dần thấy mình như lạc vào mê cung. Phù-Dung chỉ cỡ tuối Dũng, nhưng khuôn mặt Dung trong sáng như cô sinh viên chưa ra khỏi mái trường, hiền dịu như ‘con mèo ngái ngủ trên tay anh’, nhưng đôi khì Dung khó hiểu và ngang ngược như một tiểu thư con nhà giầu coi trời bằng vung.
    
    Sự trái ngược đó đã lôi cuốn Dững, trước tiên vì tò mò tìm hiểu nhưng dần dần như một đam mê. Ngày nào không chọc cho Phù-Dung cằn nhằn mắng mỏ, không thấy ánh mắt luống cuống hờn dỗi là Dũng thấy bâng khuâng nhớ nhung. Tình yêu ư? Dũng cũng chưa rõ lòng mình, chỉ biết rằng những hôm về khuya, thấy ánh đèn còn sáng trong phòng Phù-Dung là Dũng chợt thấy vui!
    
    Có tiếng Diễm làm Dũng giật mình:
    - Hút ít thôi không cháy phổi đó Dũng. Mơ màng gì đó?
    Dũng tròn miệng thở môt vòng khói trắng:
    - Nghĩ tới một người chị Diễm ạ.
    Và chợt mỉm cười hát nho nhỏ:
    - “Ta lần mò leo mãi.
    Chưa qua được vách sầu.
    Ta tìm một tiếng yêu.
    Thấy toàn là sầu đau..." (V.T.A).
    

Xem Tiếp Chương 2Xem Tiếp Chương 4 (Kết Thúc)
Chuyện Tình Tô Và Chén
  » Đang Xem Chương 1
  » Xem Tiếp Chương 2
  » Xem Tiếp Chương 3
  » Xem Tiếp Chương 4
 
Những Truyện Dài Khác
» Pie Đệ Nhất
» Liêu Trai Chí Dị
» Thiên Thần Và Ác Quỷ
» Tuyết Bỏng
» Tình Trên Đỉnh Sầu
» Cuốn Sổ Lớn
» Hai Chị Em
» Mao: The Unknown Story
» Con Lừa Và Tôi
» Đi Qua Hoa Cúc
» Trái Tim Không Cần Lý Lẽ
» Tình Ca Giáo Viên Miền Núi
» Chỉ Một Lần Yêu
» Giữa Cơn Gió Lốc
» Chuyện Tình New York
» Mùa Thu Vàng
» Những Kẻ Điên Rồ Phải Chết
» Ân Tình
» Khúc Hát Mùa Đông
» Tôi Có Thể... Nói Thẳng Với Anh
» Cuộc Đời Của Pi ( Phần II )
» Đau Thương Đến Chết ( Phần I )
» Chết Cho Tình Yêu
» Hành Trình Của Sói
» Đau Thương Đến Chết ( Phần II )