Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Liều Thuốc Khủng Khiếp Tác Giả: Đặng Hồng Quang    
    Vào những thấp niên cuối cùng của thế kỷ 21, có một nhà hóa học dược kiêm điện tử học đã chế tạo ra loại thuốc ngăn chặn và tiêu diệt ý nghĩ xấu. Điều này vô cùng cần thiết vì những ngày tháng ấy trên hành tinh nhỏ bé này ngọn lửa chiến tranh đây đó vẫn ngùn ngụt cháy! Máu vẫn đổ.
    Nhà bác học phải dùng đến 30 năm của cuộc đời để chế tạo thuốc. Đầu tiên ông phải tìm mắt xích liên hệ giữa hóa học và điện tử học. Ông đưa những bộ vi xử lý và bộ nhớ chứa một lượng thông tin cực kỳ lớn cấu tạo bằng chất siêu dẫn và siêu bán dẫn vào các phân tử của thuốc. Khi người uống, thuốc sẽ ngấm vào máu và khu trú lại tại óc thâm nhập vào thân rẽ các tế bào nơ-ron, những phần tử điện tử trong thuốc sẽ can thiệp vào sự hoạt động tâm linh của con người. Thuốc vô cùng phức tạp nhưng điều trị lại thật đơn giản như kết quả của phép toán nhị phân. Nếu ý nghĩ của người uống thuốc tốt, kết quả là O: người bình thường thoải mái. Nếu ý nghĩ xấu, kết quả là 1: có một cơn đau đầu dữ dội cảnh cáo, ý nghĩ bẩn thỉu tan biến.
    Việc chế tạo ra thuốc đã mất thời gian nhưng một thời gian dài nhà bác học bỏ ra lại là việc khác. Hơn 15 năm ông phải tìm hiểu và thống nhất thế nào là tốt, thế nào là xấu. Bên cạnh, ông có một lực lượng hùng hậu các nhà nhân chủng học, tâm lý học, đạo đức học ; mỹ học, thần học, luật học v.v... và cả tình dục học lẫn khoái khẩu học (!) Họ cung cấp những thông tin quan trọng trong để xác lập đâu là chân lý, đâu là phi lý. Cuộc chuẩn định này thật khó khăn vì nghe đâu có một dân tộc nọ lại coi việc ăn thịt cha mẹ mình là hiếu thảo. Bình đẳng giữa nam hay nữ? Chấp nhận đa thê hay đa phu? Một vợ một chồng có nhân đạo không đối với cuộc đời quá ngắn ngũi, cái cuộc đời chỉ là chớp sáng ngắn giữa cái trường tồn vĩnh cửu của vũ trụ ! Vậy sao ta không tận dụng hết cách để hưởng đời. Nhà bác học đã bạc nửa mái đầu vì điều đó. Một điều quan trọng là thuốc này phải điều trị cho hàng tỷ người trên toàn nhân loại. Cái nhân loại thống khổ tầm thường ai chả mắc bệnh có chút ý nghĩ xấu! Ông đã nghĩ đến các "lỗ đen vũ trụ" cách ta hàng triệu năm ánh sáng. ở đó vật chất bị dồn nén co lại đậm đặc ghê ghớm. Một hạt cát ở đó bằng cả một đoàn tàu chở kim loại chì dưới đất. Thứ thuốc của nhà bác học cũng mang tính chất kỳ lạ này nên ông chỉ cần đổ một lượng thuốc xuống biển cả là cả nhân loại đều được sử dụng, ngày ấy những trận mưa, những đám mây mù, thậm chí cả những giọt sương trên cánh hoa hồng cũng điều chứa một hàm lượng rất dồi dào chất thuốc thần kỳ đó.
    Nhà bác học nâng một chén rượu đỏ lên cùng uống với bạn bè và tuyên bố "Đây là liều thuốc chữa bệnh thời đại!". Chỉ một tuần sau thuốc đã tác dụng: Không còn ai ích kỹ tham lam, Cảnh sát thất nghiệp, tòa án, quân đội giải tán, ngay cả thầy giáo và các nhà tu hành cũng sắp sửa giải nghệ. Nào ai dám nghĩ đến điều xấu, nghĩ đến họ sẽ đau đầu kinh khủng giống như vòng Kim Cô càng lúc càng xiếc chặt vào đầu con khỉ như trong chuyện của nước Tàu vậy!
    Vĩ đại như thế nhưng nhà bác học lại có một điều đãng trí (đãng trí bác học). Ông quên nghiên cứu tới hậu quả của những cơn đau đầu. Mỗi lần như vậy là cuộc sống của bọn người tầm thường khốn nạn kia sẽ rút ngắn hàng chục năm. Tuổi xuân chỉ thoáng qua như một lần hoa quỳnh nở trong đêm. Tuổi già xồng xộc đến như con chó dữ từ đâu xông vào đứa trẻ. Tử suất gia tăng kinh khủng, chẳng mấy chốc trên châu lục thưa thớt hẳn bóng người. Cả nhân loại kêu gào, lên án ông là kẻ diệt chủng. Nhà bác học mái tóc bạc phơ hai tay gầy guộc bị cúm đi giữa hai hàng lính vào nhà giam tử tù. Một nhà giam duy nhất mọc lên sau một thời gian dài vắng bóng. Cái bọn nhân loại rác rưởi kia làm sao thoát được, bọn họ đều sắp chết. Còn đâu cái ngày họ chứng kiến tên giặc già bị treo lủng lẳng trên giá treo cổ, chỉ nội cái việc họ tán thành việc giết nhà bác học khả kính kia đã khiến cho họ bước nhanh đến cái huyệt cuối cùng của cuộc đời mình.
    Một ngày đẹp trời, mặc dù lúc đó trái đất hoang tàn đầy cỏ, có một đôi trái gái dẫn nhau mở cánh cửa nhà giam quỳ xuống trước mặt nhà bác học già nua ốm yếu và cùng nói: "Thưa cha, chỉ có cha là người nhân đạo nhất!". Nhà bác học thở phào nhẹ nhõm đứng lên và nhìn kỹ lại. Chao ơi! Đôi nam nữ đó là thế hệ người máy mới nhất và cùng là sê ri người máy đời chót mà cái loài người đáng nguyền rủa kia vừa tạo ra trước đó không lâu.

Kết Thúc (END)
Đặng Hồng Quang
» Liều Thuốc Khủng Khiếp
» Mối Tình Đầu
» Chuyện Ở Trạm Trung Chuyển
» Đứa Con Mang Tên Cha
» Thằng Người Gỗ
Những Truyện Ngắn Khác
» Cô Khịt
» Bất Diệt
» Một Mối Tình
» Đàn Bà
» Đánh Thơ
» Ăn Trộm Dạy Con
» Bảy Đô Một Đêm
» Ba Và Bố
» Đồng Đô La Bất Hạnh
» Vầng Sáng Bên Kia Sông
» Ảo Tình Ơi!, Em Ở Đâu?
» Anh Có Giúp Tôi?
» Đời Khổ
» Liêng
» Đàn Ông
» Nỗi Nhớ Xa Xưa
» Chị Dâu
» Mùa Xuân Nào Cho Mẹ
» Hương Mưa