Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Dài Học Trò » Nữ Sinh Thế Kỷ Mới Tác Giả: Việt Thi    
    Chiều thứ năm, tất cả học sinh tập trung cùng lao động. Hạ Quyên với Mai Chi dẫn xe đạp từ cổng vào đi ngang qua 1 tốp con trai đang xầm xì nhiều tiếng, nhưng rõ ràng nhất là giọng của Minh phúc, 1 học sinh nam cá biệt về mọi mặt trong học tập lẫn vui chơi
    Những sợi tóc cứng như rễ tre quăn tít lại như mì tôm mà bọn con gái Hạ Quyên thường dùng để đặt thành danh cho Phúc.
    -Tiểu Thư...Phúc gọi lớn và bật cười, yểu điệu thục nữ...Quân tữ hiếu kỳ tụi bây ơi..-Cả bọn con trai vào hùa nhao nhao lên trêu chọc làm Hạ Quyên và Mai Chi như bị cúm, chân tay thừa thảy, cơ hồ nhấc không nỗi đễ cữ động.
    Trong lớp 11K1, 2 nhỏ này nỗi tiếng là nhu mì, nhút nhát, luôn thụ động và cũng là đề tài chọc phá của tụi con trai.
    Hạ Quyên giận tái mặt, nhưng không dám lên tiếng. Mai Chi cũng thế, cả hai nhìn quanh tìm đồng minh để cầu cứu.
    Thật may mắn cũng là lúc nhỏ Vân Anh vừa tới. Cô gái này có mái tóc cắt tém, trông vừa lém lĩnh như con trai, ngoài giờ bắt buột đến lớp với chiếc áo dài trắng tha thướt đến khó chịu. Vân Anh luôn mặc áo sơ mi dài với cái quần jean màu xanh, hoặc đen lẫn kaki trắng, trông cứng cỏi lẫn bụi đời thế nào ấy.
    Ánh mắt Vân Anh đanh đá chiếu thẵng vào tốp đông con trai, không chút e dè, sợ dệt như bao nữ sinh khác...Nhỏ còn lớn tiếng hỏi:
    -Thấy người ta hiền rồi ăn hiếp hả? Ngon thì đấu khẩu với sư tữ nè các tiểu đệ. Minh Phúc là đứa cầm đầu phải không, thứ...mì tôm bày đặt?
    -ê, đụng chạm nha bà. Coi chừng ta chế cho 1 gáo nước sôi là xong đời mì tôm bây giờ.-Phúc bật dậy cự. - Không ai nói tới mình, thì đừng xen vào chuyện của người khác.
    - Sư tử thích như vậy thì sao chứ?- Vân Anh bỏ 1 chân xuống đất làm chổ dựa cho cả người và xe. Còn đôi tay thì khoanh tròn vẻ cao ngạo lẫn thách thức. Đôi mắt to tròn rất con gái được ẩn dưới bờ mi dài cong vút nhưng lạnh lùng sắc nhọn, cứng, rối như của con trai.
    -Bạn bè chung lớp, dù mới chuyển tới nhưng không vì thế mà ăn hiếp. Nghe rõ đi các tiểu đệ. Từ hôm nay ai chọc phá Hạ Quyên và Mai Chi tức là "khai chiến" vớn Vân Anh này đó.
    _úi trời!- Phúc dài giọng nhưng thật sự không dám nói gì thêm. Bọn con trai cũm im luôn.
    Vĩ Khang đưa tay đẩy nhẹ gọng kính cận lên cho vừa tầm mắt, ngước nhìn cả nhóm rồi ôn tồn nói với Vân Anh:
    - Tụi này đùa tí thôi, chứ không có ác ý gì cả. Thật ra...Hạ Quyên và Mai Chi hiền quá nên thường bị như thế. Phải khắc phục đi!
    -đó là bản tính của người ta, làm sao khắc phục hoặc sữa đổi chứ?
    -Đồng ý là Vân Anh nói phải, nhưng tụi mình dù gì cũng đang sống ở thời đại mới. ! thời đại của văn minh
    -Thêm đồng minh rồi, tính sao Phúc?
    -có gì phải sợ. Mình đâu có làm gì quá đáng, yên tâm đi!
    -Nhưng Vân Anh và Ngọc Huệ với Diễm Trinh hợp tác với nhau, coi như nóc trường sẽ bay hết đó. Bộ tam sên này quậy không đứa con trai nào dám chọc tới, huống chi là tụi mình.
    -thì cũng mặc kệ tụi nó, ăn thua gì mà ngại-Minh Phúc vuốt lại mái tóc rễ tre cứng, trông vẻ đàn anh đứng 1 chân ngỗ ngáo.
    Ngọc Huệ liếc thật nhanh về phía nó rồi hất mặt hỏi Vân Anh:
    -có chuyện gì vậy?
    -không có gì hết, định rủ tụi mày tối nay đi chơi.
    -ở đâu?-Diễm Trinh hỏi.
    -nơi quy định cũ, có độ mới đó, rất ngon cơm
    -thiệt không, ở đâu tới, xịn hay hầm bà lằng?
    -chưa biết, chỉ nghe nói cũng cứng cựa lắm. Hình như là người ở quận tư.
    -được, không gặp không về- Cả ba vuốt tay nhau và vỗ thật lớn rồi bật cười thích thú. Cữ chỉ và điệu bộ có 1 cái gì đó vừa cứng cỏi lẫn chanh chua, không 1 chút nữ tính. cười to, nói lớn rất tự nhiên dù ở bất cứ nơi nào, chẵng chút dè sợ sệt.
    Minh Phúc nhìn vĩ Khang rồi cả nhóm rút êm. chờ bọn con trai đi khá xa, Vân Anh mới nhỏ giọng nói với Hạ quyên và Mai chi.
    -con gái không nhất dịnh phải hiền thục và thuỳ mị quá! giới tính ai cũng có cả, nhưng như 2 bà thì dễ bị bọn con trai trêu chọc, bắt nạt lắm. Mình không tự bảo vệ mình thì mong gì cậy nhờ được ai chứ.
    -Phải đó!-diễm Trinh xen vào- Ở lớp hoặc ra đường cũng thế, lấm la lấm lét e dè thấy chuyện bất bình không dám lên tiếng, thì thật là đáng trách quá.
    chúng mình là thanh niên của thế hệ mới. thế kỷ của khoa học kỹ thuật tiên tiến thì phải khác xa lớp củ của thời đại bà và mẹ mình, phải tự vươn lên đễ sinh tồn và khẵng định được vị trí đứng...Tuy nhiên cũng nên tránh xa mọi thói hư tật xấu, đừng để cái tính yếu đuối rụt rè đánh chết cái đẹp dịu dàng. Nhưng đầy bản lĩnh của người con gái.
    -Nói thế....tức là phài làm sao?- Mai Chi ngơ ngác hỏi
    -Thì phải mạn dạn lên. - Ngọc Huệ vỗ vai bạn cười hồn nhiên. -Như 3 tụi mình nè.
    -Chi....làm được à...Bằng cách nào? Nói thật nha đôi lúc nhìn thấy bạn khoẻ mạnh, xông xáo, hồn nhiên dám nghĩ dám làm...Chi thích lắm, nhưng bản tính yếu mềm quá. chẵng biết làm thế nào được?
    -Hạ Quyên cũng thế, thấy người đông là tự nhiên con "cù lần" nó thò đuôi ra hà.
    Cả 3 bật cười theo từng câu nói ngây ngô của 2 nhỏ bạn. Vân Anh cau mày như nghĩ ngợi điều gì đó rồi gật gù nói:
    -Như thế này đi...tụi mình năm đứa tức là "Ngũ Long công chúa" rồi còn gì.
    -Tất nhiên!-Trinh gật mạnh đầu đồng tình và đề nghị tiếp.-Muốn mạnh dạn như tụi mình thì không khó đâu, chỉ cần Quyên va Chi chịu làm theo sự đóng góp ý kiến của bọn này là ổn.
    -thiệt à? _ Mai Chi có vẻ nghi ngờ.-Vậy các bạn nói thử đi...không vượt quá khả năng mình, Chi nhất định nghe theo.
    -Còn Hạ Quyên thế nào?-Diễm Trinh hỏi.
    -Quyên thì....sao cũng được.
    -có vẽ miễn cưỡng quá! một lời dứt khoát như Mai Chi sẽ dễ dàng hơn- Vân Anh nóng nãy.-Ương ương thế này tụt hậu là chuyện thường. Thích thì gia nhập nhóm cùng học cùng chơi. Còn không thích thì rút lui, tụi mình chẵng miễn cưỡng, o ép ai đâu.
    -Vân Anh!-Ngọc Huệ ôn tồn.-Mi nóng nãy quá rồi đó. Thế này nhé, Quyên về nhà suy nghĩ kỹ lại lời đề nghị rồi trả lời. Tính Vân Anh thẵng thắn chứ không có gí đâu.
    -Vậy...Hạ Quyên vào nhóm các bạn luôn.-Quyên nói nhanh và cười thân ái. Chợt Mai Chi hỏi:
    -Lúc này nghe nói các bạn định đi đâu đó thì phải?
    -ừ! Chi và Quyên đi không?
    -Muốn lắm, nhưng để xin phép ba mẹ mới đi được-Chi nói nhanh, còn nữa, đi tới đâu và làm gì mới ổn chứ
    -Yên tâm, Vân Anh có hại bạn đâu mà sợ? Tóm lại từ hôm nay tụi mình sẽ thành lập băng "Ngũ Long Công Chúa"
    Cả nhóm nắm chặt tay nhau cùng gật đầu thích thú. diễm Trinh đề nghị:
    -Bây giờ tới lao động rồi, mau đi làm để khỏi bị ghi tên, điễm xấu.
    Làm xong mình liên hoan mừng ngày thành lập nhóm. chầu này Trinh tình nguyện bao. Mỗi thành viên được quyền gọi món ăn theo ý thích, không giới hạn chế độ tiền bạc.
    -Trời, ngon dữ ta vậy ta!-Ngọc Huệ vỗ tay tán thưỡng và hưỡng ứng nhiệt tình-chuyện ăn uống ta thật không...đành lòng từ chối.
    -Đúng là có tâm hồn ăn uống.-Vân Anh nói xong kéo tay cả nhóm đi nhanh về cuối lớp, cũng vừa lúc giờ lao động hè bắt đầu.
    

Xem Tiếp Chương 2Xem Tiếp Chương 13 (Kết Thúc)
Nữ Sinh Thế Kỷ Mới
  » Đang Xem Chương 1
  » Xem Tiếp Chương 2
  » Xem Tiếp Chương 3
  » Xem Tiếp Chương 4
  » Xem Tiếp Chương 5
  » Xem Tiếp Chương 6
  » Xem Tiếp Chương 7
  » Xem Tiếp Chương 8
  » Xem Tiếp Chương 9
  » Xem Tiếp Chương 10
  » Xem Tiếp Chương 11
  » Xem Tiếp Chương 12
  » Xem Tiếp Chương 13
 
Những Truyện Dài Học Trò Khác
» Ngôi Trường Mọi Khi
» Góp Nhặt Cát Đá ( Thạch Sa Tập )
» Ngoài Song Mưa Bay
» Hai Vạn Dặm Dưới Biển
» Hạ Đỏ
» Pippi Tất Dài
» Harry Potter và thanh gươm Gryffindor
» Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Còn Chút Gì Để Nhớ
» Harry Potter và Chiếc Cốc Lửa
» Thằng Người Gỗ
» Thằng Quỷ Nhỏ
» Hoa Hồng Xứ Khác
» Con Nhà Giàu
» Bong Bóng Lên Trời
» Trại Hoa Vàng