Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Cà Phê Đắng Tác Giả: Nguyễn Kim    
    Thói quen của chú Tư Cao là uống cà phê lúc 5 giờ sáng, mà nhất thiết phải ở quán cô Năm Dung. Nói đúng ra chú là thân chủ của quán ấy từ lúc chồng cô còn sống, tức là cách đây hơn ba năm. Dạo đó lò hủ tiếu của chú còn lụp xụp chớ đâu được như bây giờ: cơ ngơi phát triển gấp ba lần, nhân công hai chục người, thêm chuồng nuôi heo mười mấy con cất ở mé sông. Sớm nay vào quán chú hơi khựng lại vì cái bàn sát quầy là nơi thân thuộc và gần như chỉ dành riêng cho chú đã có kẻ ngồi. Chú Tư hậm hực qua bàn đối diện và lặng lẽ quan sát kẻ… không biết điều. Gã thanh niên để ria mép, công nhận là hơi điển trai, rít thuốc và nheo mắt vẻ cười cợt với… chú. Cô Năm Dung mặc bộ đồ mỏng màu hồng bước ra cười tươi tắn:
    - Chú Tư uống gì?
    Nhịp tay lên bàn, chú Tư Cao nói tiếng một:
    - Cô cho tôi… một cái như thường lệ, thêm gói ba số!
    Gã thanh niên liếc mắt lên trần nhà, nói trổng:
    - Một "cái" là gì? Lạ vậy ta? Ăn nói trật chìa…!
    Quán vắng, nhìn sức vóc kẻ gây hấn cao to nên chú Tư Cao nuốt giận:
    - Cà phê sữa!
    Bưng ly cà phê ra, cô Năm Dung kéo ghế ngồi sát chú, ỏn ẻn:
    - Người đồng hương với em đó chú Tư…
    - Mới nhìn đồng hương đây hay từ… hồi tối vậy cô?
    - Chú cứ nói giỡn hoài!
    Đến lúc này chú mới nổi cơn tự ái, sửa lại thế ngồi:
    - Không giận với cô đâu! Em út tôi nhiều lắm, tôi lại có tiền, bỏ ra vài triệu bạc để làm bầm dập ai đó dám xúc phạm tới tôi thì không khó. Cô nhắm tôi làm được không?
    Chụp lấy cánh tay xương xẩu của ông khách quý, cô Năm Dung mơn trớn:
    - Chú Tư thương em, bỏ qua giùm mà…
    Năm cái móng tay sơn đỏ bấm nhẹ làm lòng chú dịu ngay:
    - Là nói vậy chơi chớ có thằng nào khùng mới hổng… thương em!
    Gã thanh niên nhổ bãi nước bọt vô vách, móc tiền để lên bàn rồi bước nhanh ra cửa. Chú Tư Cao nghiêng sát mặt cô chủ quán:
    - Hắn tên gì? Nói tôi ghi sổ!
    - Dạ… tên Hưng, mà sao cứ thắc mắc hoài. Tại ảnh tới thấy quán xập xệ, tính giúp đỡ em…
    Đưa bàn tay mang cặp khâu vàng chóe sát mặt cô Năm Dung, chú Tư cười khà:
    - Cỡ nó mấy lăm hơi! Hỏi thiệt em cần bao nhiêu?
    - Dạ… nếu chú thương thì…
    Chú Tư Cao trợn mắt:
    - Kể từ giờ phút này… đừng kêu anh bằng chú!
    - Dạ… nếu anh có lòng tốt cho em mượn đỡ chừng… năm chỉ vàng là đủ!
    - Rồi em lấy gì thế chân?
    Liếc thấy hai người khách đang đi tới, cô Năm Dung vội mở to đôi mắt long lanh nhìn chú, ngọt ngào:
    - Bảo đảm bằng… em. Được không? Mà chừng nào có đây?
    Làm gan bấm nhẹ vào đùi cô, chú Tư tỏ ra hào phóng:
    - Yên trí! Mà phải tính… lãi đặc biệt cho anh nghe cưng!
    Gật nhẹ đầu cùng nụ cười đầy hứa hẹn, cô chủ quán đứng lên vào quầy…
    
- o O o -

    Đã vợ con đùm đề và lên chức ông nội, ông ngoại nhiều năm nay, nhưng khi có tiền của kha khá trong tay chú Tư Cao vẫn theo cái lẽ thường tình đa số là… ham của lạ. Cô Năm Dung góa chồng, không con, xét về mọi mặt thì… hợp với chú quá chừng. Lúc trước, thật tình chú cũng xem cô như hàng xóm. Uống cà phê mỗi sớm, nghe tâm sự nỉ non riết rồi chú đâm ra cám cảnh để ý đến cô. Bữa "cua răng" với "người đồng hương" cô chủ quán, chú Tư sẵn đà thả câu ai dè… dính thiệt!. Cũng dám đưa cô mượn năm chỉ vàng hăm bốn cùng quà tặng thêm là cái đầu đĩa, cặp loa gần ba triệu chứ bộ ít sao? Thiệt ngặt, hôm đưa vàng, quà cho cô, chú phải lén lén lút lút như làm chuyện phi pháp. Giấu đút tiền riêng cho gái, vợ con biết được thì có mà bị cắt cơm, ra chuồng heo ngủ! Cô Năm Dung vẫn đá lông nheo cùng chú, hơn nửa tháng nay chưa được… "cơm cháo", "nước nôi" gì. Gã thanh niên kình địch có lân la tới quán ba lần rồi chắc tự xét mình "yếu pin" nên tự động rút lui. Vậy cũng ổn và đỡ gai mắt...
    Lời hẹn gặp để trao đổi "một số vấn đề" lúc 10 giờ đêm tại quán cô Năm Dung khiến chú Tư Cao như bay bổng. May mắn là chú khỏi tìm cớ gì, bởi lúc chiều bỗng dưng vợ chú biểu đứa con trai út lấy xe chở đi thăm đứa cháu ngoại, tới sáng mai mới về. Thời cơ thuận lợi, không… bứt dây đánh tuốt còn đợi khi nào?
    … Ngồi nhấm nháp ly bia và chuyện trò thân mật với người mình yêu dấu đến gần 11 giờ khuya, chú Tư Cao cứ nôn nao trong dạ. Dưới ánh đèn có chụp màu hồng, trông cô Năm Dung thật hấp dẫn. Bộ đồ ngủ mỏng dính khoe những đường cong của người góa phụ còn đầy xuân sắc. Chú Tư thấy cô cũng hơi lạ, đáng lẽ phải mặn nồng với chú thì cô dè dặt, lễ phép quá mức bình thường. Sốt ruột, chú vô đề:
    - Bữa nay anh ngủ đây nghen cưng?
    Cô Năm Dung cau mặt:
    - Ý! Đừng nói chuyện động trời vậy, em là đàn bà…
    - Chớ đâu có ai bảo em là con gái đâu!
    Cúi gầm mặt, cô bẽn lẽn:
    - "Ông" còn vợ con, em sợ lắm!
    Chú Tư Cao đứng bật dậy, chồm người qua bàn xoa tay lên bờ vai cô, cao giọng:
    - Sợ quái gì? Anh sống với bả hơn ba chục năm trời đằng đẵng, tới nước này đã… lợt lẽo, lạnh tanh, tình ái khô khan lắm rồi!
    Bước vòng qua bàn, chú dúi đầu vào cổ cô Năm Dung, hơi thở hổn hển:
    - Em ơi… cho anh thương! Mai mốt cần gì anh giúp cho…
    Cô chủ quán vụt hất tay "người tình hờ" ra và trở mặt nghiêm nghị, lớn tiếng:
    - "Tui" hổng ham tiền đâu, ông già đừng thấy "tui" đơn chiếc rồi dụ dỗ, ức hiếp. "Tui" sắp có chồng, ông không về liền, "tui" la làng nghen! Đồ già dịch!
    Chú Tư Cao còn đang sững sờ trước tình thế rẽ ngoặt đắng cay thì cửa quán lay động và bật mở. Vợ chú hùng hổ xông vào và túm chặt cổ áo ông chồng, đứa con trai út đứng kề bên mẹ như sẵn sàng hỗ trợ. Bà nhảy đông đổng, gào lên:
    - Trời ơi! Già đầu hai thứ tóc còn sanh chứng đổi dạ thay lòng… Uống cà phê khuya sao đóng cửa kín mít vậy?
    - Bà đừng làm om sòm, tôi có gì bậy bạ đâu? Gần Tết gió máy, tôi đề nghị đóng cửa cho… ấm đó thôi!
    - Tui rình nghe hết từ đầu, ông đừng chối! Phải rồi, tui già, tui lợt lẽo, lạnh tanh, khô khan tình ái nên ông phụ bạc, khổ thân tui chưa nè trời!
    Bất ngờ, gã thanh niên "đồng hương" với cô chủ quán lại xuất hiện tiếp theo đó. Anh ta thân mật choàng vai và an ủi cô Năm Dung đang thổn thức:
    - Em đừng sợ! May mà anh đoán được chuyện này, tội nghiệp thân góa bụa cũng không yên. Đời này… dê già cùng trời. Anh sẽ ở luôn đây cùng em nghen!
    Nhìn cô Năm Dung ngã đầu vào vai "kẻ tình địch" như tìm sự chở che, chú Tư sôi gan mà nói chẳng cạn lời:
    - Mấy người âm mưu… gài tôi hả? Hồi đó… hồi đó…
    Giằng co, lôi kéo ông chồng ra tới cửa, thím Tư quay lại với vẻ bối rối:
    - Nhờ cậu đây cho hay đầu đuôi và dẫn đường, tôi mới biết thói bờm sờm của ổng… Cô cậu bỏ qua giùm. Chừng nào làm đám cưới, nhớ mời tui nghen!
    Chú Tư ấm ức muốn lên tiếng cho hả hơi thì đứa con trai đẩy ra ngoài cửa, miệng càu nhàu:
    - Người ta danh chánh ngôn thuận, không thèm phiền hà… Ba còn định quậy nữa hay sao? Xấu hổ quá ba ơi!
    Vuốt tóc cô chủ quán ra chiều âu yếm, gã thanh niên nói với theo:
    - Đường tối, đưa chú Tư đi chầm chậm kẻo vấp ổ gà đấy! Tội nghiệp, già cả hom hem còn mò mẫm đi đêm làm chi cho cực!

Kết Thúc (END)
Nguyễn Kim
» Cà Phê Đắng
Những Truyện Ngắn Khác
» Quán Chú Mùi
» Chữ Người Tử Tù
» Bố Chồng
» Bên Bờ Biển
» Người Thứ 79
» Cho Anh Yêu Em Cả Đời Này Nhé! Xin Em
» Chén Trà Trong Sương Sớm
» Bông Hồng Vàng
» Xuân Phương Shop
» Đánh Thơ
» Đời Như Ý
» Lập Xuân
» Bụi Quý
» Cô Khịt
» Bất Diệt
» Đám Cưới Không Chú Rể
» Nhường Chồng Cho Chị Gái
» Tuyết
» Đời Khổ
» Đau Gì Như Thể ....
» Làm Mẹ
» Đàn Bà
» Kỷ Niệm Chim Gáy