Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Khóc Trên Bờ Vai Tác Giả: Sưu Tầm    
    “Cậu, mình không thể yêu cậu!”. Khi Thùy nói với Nam như thế, không hề do dự, Nam tưởng như trái tim mình bị ai đó nắm nghẹt lại. Nam không muốn hỏi: “Vì sao?” hay bất cứ câu gì tương tự, buồn rũ rượi đưa mắt nhìn xuống một bên chân tật nguyền của mình. Nam thấy tội nghiệp nụ hồng lần đầu tiên mình mua quá thể.
    "Cậu nghĩ sao vậy? Làm sao tớ có thể yêu một người tàn phế? Tớ cần một chỗ dựa. Chỗ dựa ấy thậm chí chả chắc chắn bằng cái thân tớ thì tớ nương vào làm gì?". Như chưa đủ để Nam thất vọng, Thùy tàn nhẫn dội thêm những gáo nước buốt lạnh. Cái Tết tuổi 16 năm ấy, lần đầu tiên trái tim Nam biết đập lỗi nhịp, bỗng lạnh như chưa bao giờ lạnh hơn.
    Nam tránh mặt Thùy, tránh cả những con đường có thể chạm mặt nhau. Dù Nam biết rõ, nếu gặp, Thùy vẫn sẽ cười toe toét khoe hàm răng khấp khểnh ngỗ ngược như không có chuyện gì xảy ra. Chơi với Thùy từ thời bé tí, ngày Nam còn cả đôi chân nguyên vẹn, cùng chạy nhảy, chơi lò cò, có khi Nam nghĩ, Nam hiểu Thùy cũng như hiểu chính mình vậy. Cơn sốt năm 6 tuổi cướp hết sức lực của một bên chân Nam. Mẹ Nam khóc, mẹ Thùy khóc, Thùy và Nam không khóc. Thùy bảo, có gì đâu, mai mốt Nam muốn đi đâu, Thùy cõng theo Nam. Lúc nào Thùy cũng ở cạnh bên, Nam không phải sợ.
    Nói thế nhưng Thùy không phải cõng Nam lần nào. Mẹ Thùy tặng Nam chiếc xe lăn rất vừa vặn, Thùy thường đẩy Nam đi học cùng mỗi khi đến lớp. Thi thoảng Thùy mượn được chiếc xe đạp của mẹ lại chở Nam ra triền đê chơi…
    Dạo này Thùy không đi học cùng Nam. Mẹ Nam chừng đoán được, bảo: "Lớn rồi, cứ bám riết theo nhau kỳ lắm!". Nam cười buồn buồn, tự đẩy xe đi một mình. Không có Thùy, đoạn đường dài xa ngái. Nam chợt chột dạ, hay là Thùy giận. Mà không, tính Thùy đâu phải thế, thích gì, ghét gì, yêu gì là Thùy thể hiện ngay.
    * * *
    Thùy bất ngờ tìm Nam, bảo: "Tớ có bạn trai rồi nhá!". "Ai?" - Nam giật mình. "Anh ấy làm quen tớ trên mạng, là thầy giáo trên Sài Gòn lận". Nam bồn chồn: "Này, cậu phải cẩn thận". "Cẩn thận gì mà cẩn thận. Cậu đừng đa nghi" - Thùy vặn vẹo.
    Bỗng Thùy đổi giọng mềm mỏng: "Nam dạy cho tớ đàn bản Mối tình đầu đi!". Tránh ánh mắt dò hỏi của Nam, Thùy trở nên bẽn lẽn, má ửng hồng: "Tớ muốn lần đầu tiên gặp mặt, anh ấy sẽ ấn tượng về tớ. Chủ nhật này anh ghé về đây!". Nam xót xót trong lòng vẫn gượng cười: "Ừ được".
    Thùy dần thay đổi từ khi có bạn trai. Cho đến khi, Nam thấy lạ lạ là hình như không phải mình đang né Thùy nữa mà Thùy đang né mình, lúc nào không rõ. Lớp 12, thời gian ôn thi tốt nghiệp, ôn thi đại học đuổi nhau đi, quay mòng chóng vánh. Hôm vừa đi học về, Nam gặp mẹ tất tả chạy sang ngõ nhà Thùy, hình như nhà bên ấy có chuyện.
    Mẹ kể: Thùy dại lắm, nó mang bầu mà giấu kín, đi đâu cũng thắt lưng buộc bụng. Tay "thầy giáo" mà Thùy yêu thực chất là một sinh viên ra trường mãi chưa xin được việc, nhận được vài mối dạy kèm. Khi gặp chuyện mới đánh bài ngửa với Thùy. Nó đẻ con trong toilet nhà trường thì phần vì tức mình, phần vì sợ lộ, bỏ con trong thùng rác. Đứa bé sinh non tháng thứ 7, chẳng có duyên nợ với đời. Con Thùy vẫn đáng thương hơn đáng trách, người ta đi đẻ có mẹ có con, có bác sĩ hộ lý đỡ giùm. Nó một thân một mình vượt cạn, nông nổi, tội nghiệp, còn may mà mạng lớn nên vẫn sống. Tội nghiệp mẹ nó, xỉu lên xỉu xuống khi bất ngờ nghe chuyện. Ai mà ngờ nó mang bầu, mấy hôm gặp, nói chuyện mẹ nó còn bảo con Thùy dạo này ăn nhiều, ngủ nhiều, mập, xấu quá!
    Khi Nam qua, gặp một Thùy khác hẳn. Mái tóc nhuộm màu hạt dẻ xơ xác như những sợi râu ngô khô cuối chiều. Mắt Thùy căng mọng. Thùy bảo lúc này đừng hỏi gì, đừng nói gì, Thùy chỉ lo mẹ chết thì Thùy cũng không thể nào sống nổi. Thùy bỗng thở hắt: "Theo cậu, mẹ tớ có chết không?". Nam quát: "Nói bậy gì thế?". "Thật đấy, tối qua lúc tớ mê man đi còn nghe mẹ tớ bảo sống nhục thế này thì chết đi còn hơn. Người chết đi còn hơn phải là tớ chứ?!". Giọng Thùy ướt sũng. Nam chẳng biết chia sẻ gì, đưa tay vuốt mái tóc bơ phờ của Thùy: "Cậu dựa vào vai tớ mà khóc, nhé!"
    * * *
    Nam vào học đại học, Thùy bảo mai mốt Thùy sẽ lên tìm "thằng chả" trả thù. Nói xong Thùy cười lớn, chẳng biết đùa hay thật. Nam lên gần 1 năm thì Thùy lên. Lúc này Nam lo sợ thật, nghĩ biết đâu Thùy làm liều. Nam giữ Thùy ở lại phòng trọ người bạn đồng hương gần đó, dặn dò bạn canh cẩn mật. Được một buổi thì Thùy biết ý, cáu: "Tớ không điên đâu, tớ lên đây để đi hát, kiếm tiền, tớ muốn làm ca sĩ".
    Thùy đi thử giọng xin hát ở phòng trà, chấp nhận giá cat-xê bèo bọt nhất, hát vào giờ khuya nhất, khi khách khứa đã ra về cả. Những ngày đầu, Nam đi theo, chờ đưa đón. Thi thoảng, lúc không bận bịu bài vở, Nam mang theo đàn đệm đàn cho Thùy. Tiếng ghi ta như lời thầm thì hòa theo giọng khàn trầm buồn của Thùy: "Em xin tuổi nào, còn tuổi nào cho em, mùa thu trong mắt em cay…". Nam phiêu diêu nhìn gương mặt trang điểm nhẹ, đã có nét đàn bà từng trải nhưng vẫn đẹp như thiên thần của Thùy, thấy hình như khóe mắt cô ấy ướt ướt…
    Chỉ hát 3 hôm, Thùy có khách là một anh chàng ngoại quốc chạy theo xin name card. Thùy bẽn lẽn: "Tớ có làm gì đâu mà có name card, cậu bảo anh ấy có yêu thương thì qua đây nghe tớ hát, thế là đủ chia sẻ nhau rồi". Mỗi buổi Thùy hát, anh chàng ngoại quốc vẫn nán lại đến cuối giờ để tặng những bông hoa hồng. Thùy háo hức nhờ Nam dạy thêm tiếng Anh, Thùy líu lo ca hát trong căn phòng nhỉnh hơn 10 mét vuông như chú chim sơn ca trong chiếc lồng cũ kỹ, chật chội, Thùy nâng niu những nụ hồng được tặng từ một khán giả quen thuộc. Nhìn những nụ hồng Thùy hôn hít sau mỗi buổi đi hát, Nam chợt chạnh lòng nhớ tới nụ hồng ngày nào của mình…
    Thùy quyết định xếp quần áo vào ba lô, chào Nam qua chỗ ở mới. "Cậu đi đâu?". Nam giật mình nghĩ Thùy có quen ai trên Sài Gòn ngoài mình và thằng cha đã làm Thùy qua một ngã rẽ khác? Thùy như đoán được, nheo nheo mắt: "Bí mật. Tớ sẽ nói với cậu sau. Cậu yên tâm, tớ quên thằng Sở Khanh kia rồi".
    Nam không chở Thùy đi hát từ đó, không đệm đàn cho Thùy hát từ đó. Cũng từ đó, trong số tiền chi tiêu tiết kiệm của túi tiền sinh viên, Nam bỏ ra những trăm ngàn đáng kể để mua vé, mua cà phê ngồi nghe Thùy hát. Nam luôn là người khách cuối cùng ra về, ngồi trong góc khuất thiếu sáng của phòng trà, nhìn Thùy leo lên xe SH của anh chàng ngoại quốc, vù đi êm như ru. Nam chạnh lòng thương Thùy, tiếng Anh của Thùy thậm chí vẫn chẳng thể nói quá ba câu ngoài xin chào, xin lỗi, tạm biệt và dăm ba từ Nam vừa dạy. Phòng trà ca nhạc chẳng rộng nhưng hình như chưa bao giờ Thùy nhận ra Nam, dù Nam luôn đưa mắt nhìn chờ đợi.
    Có đêm mưa, khách tan đã lâu Thùy vẫn một mình bé nhỏ mong manh bên khóm trúc. Thùy gọi điện 5 phút một lần, nhìn đồng hồ liên tục, thở dài liên tục. Nam xót xa khập khiễng lại gần: "Cậu ở đâu, tớ đưa về?". Thùy mím môi, điệu bộ duy nhất Thùy vẫn giữ như hồi còn là một cô bé: "Thôi, mình chờ Jimmy. Cậu về trước đi, anh ấy hay ghen lắm". Đọc được thoáng lo âu trong mắt Nam, Thùy cười tươi rói khoe: "Tớ ở Phú Mỹ Hưng". Nam đứng lừng khừng chưa quá một phút thì Thùy lại đẩy: "Đi, đi, cậu đừng đứng đây, anh ấy hay ghen lắm". Nam trống rỗng ngồi xa xa. Chờ tới khi anh chàng ngoại quốc tới đón Thùy, Nam mới yên tâm ra bãi xe trở về
    * * *
    Một ngày, Thùy lầm lũi quay lại tìm Nam nơi xóm trọ với một bên má bầm tím. Nam nghiến răng, tay nắm chặt nắm đấm, nghĩ có thể tung mạnh một quả vào mặt kẻ làm Thùy ra nông nỗi thế. Thùy nắm tay Nam, gỡ nhẹ từng ngón buông lỏng ra, bảo: "Ích gì Nam, tại mình dại trai mà ra thế. Hắn đón đứa khác về, đuổi mình đi mà mình không đi, mới bị hắn vứt cả người lẫn túi ra khỏi cửa…". Thùy nói với thái độ thản nhiên, mắt ráo hoảnh. Nam hình dung ra cảnh Thùy bé nhỏ bị thằng Jimmy to lớn vứt ra đường mà xót xa!
    Buổi tối, Thùy đau không đi hát, ngồi thu lu nơi góc nhà nhắn tin. Một lúc, Thùy đưa máy điện thoại, bảo: "Cậu dịch cho tớ cái". Nam nhìn qua, thằng cha Jimmy thanh minh đó là một người bạn đồng nghiệp của hắn đến chơi và đã đi. Hắn đang ở nhà chờ Thùy về nấu cơm. Ăn xong sẽ cùng nhau vui vẻ... Nam chưng hửng, chẳng rõ hắn coi Thùy là gì. Dịch cho Thùy xong, Nam còn chưng hửng hơn khi thấy Thùy cười khì hồn nhiên xếp đồ quay lại. Thùy sung sướng: "Tớ biết mà, anh ấy chỉ yêu tớ, anh ấy gọi tớ là hơ-ni cơ mà".
    Chẳng lẽ Thùy sung sướng khi làm ôsin không công, gái bao không tiền đến vậy sao? Cậu không nghĩ tới cảm giác bị vứt ra đường như thế nào à? - Nam bực dọc, lỡ lời.
    Thùy đứng sững. Chừng vài giây, Thùy mím môi: "Cả cậu cũng không hiểu tớ?!". Nam thấy day dứt khi bị trách ngược. Muốn nói gì đó để giữ Thùy lại nhưng biết không thể giữ con ngựa bất kham trong Thùy. Trước khi bước qua cửa, Thùy nắm tay Nam lắc lắc: "Cậu yên tâm, con bé Thùy khờ khạo cả tin ngày xưa chết rồi. Bây giờ, tớ không lừa người thì thôi, ai lừa nổi tớ. Mà tớ có còn gì nữa đâu để lừa lọc hả cậu?". Với tính cách Thùy, dù có lừa người hay bị người lừa thì Nam tin vẫn chẳng bớt đau khổ là mấy.
    Nam vẫn giữ thói quen đến phòng trà ca nhạc nghe Thùy hát. Có hôm Thùy không hát, Nam cuống quýt như bị nước sôi lửa bỏng gọi điện thoại. Bên dây đằng kia Thùy vô tư cười nói: "Cậu quên à? Hôm nay sinh nhật mình mà! Mình ở nhà với Jimmy". Sinh nhật Thùy thì Nam nhớ chứ quên sao được, nhưng chẳng hiểu sao khi không thấy Thùy đi hát Nam vẫn cuống quýt đến vậy. Nam thấy bề bộn trong lòng. Thật lạ, thương Thùy đến thế mà mỗi khi Thùy như vuột hoàn toàn khỏi tầm tay Nam vẫn chỉ có thể bề bộn âu lo.
    Nam bắt đầu một buổi sáng cuối tuần bằng việc mở đài FM nghe ca nhạc. Đang nghe "Cry on my shoulder" của Super Star thì Thùy lại xách ba lô nặng trĩu đến, vẻ mặt Thùy còn sầu thảm, nặng trĩu hơn. Thùy bối rối bảo: "Đồng nghiệp hắn lại đến. Nhưng lần này khác, tớ chẳng bao giờ quay về đó, bất cứ lý do gì". Lần này, Nam chẳng muốn hỏi gì thêm khi lòng quặn thắt thấy mắt Thùy sũng nước.
    If you want cry, cry on my shoulder… Thùy bật khóc. Có lẽ vì bài hát buồn, quá buồn…

Kết Thúc (END)
Sưu Tầm
» Vẫn Biết Rằng
» Lời Tình Không Dám Nói
» Dạ Khúc Tình Yêu
» Tìm Chút Ân Tình
» Lời Cuối Cho Anh
» Cho Tôi Xin
» Mảnh Tình Sầu
» Khóc Cho Kỷ Niệm
» Thà Rằng
» Khóc Cho Những Cuộc Tình
» Cho Cuộc Tình Lỡ
» Người Ấy
» Thư Bố Gửi Con
» Con Trai VS Con Gái
» Crazy Fan!!!!
» Vở Kịch Câm Và Chai Nước
» Tiêu Sầu
» Ly Hôn
» Đom Đóm Và Giọt Sương
» Tiếng Đêm
» Chai Nước Giữa Sa Mạc
» Gieo Quả Được Quả
» Một Thoáng Yêu Đương
» Người Phụ Nữ Bố Yêu
» Hoài Niệm Về Mưa