Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Chào Năm Học Mới Tác Giả: Đỗ Xuân Thu    
    -Ông ơi! Sắp đến ngày khai giảng rồi mà bố mẹ cháu không ai ở nhà hả ông? Cháu muốn đi học và mong bố mẹ cháu về quá!
    Đang ngồi xem ti vi, nghe tiếng cu Thiện nói bên tai, cựu đại tá, bác sĩ quân y Thạo liền quay lại. Thằng bé đứng bên ông tự bao giờ. Gương mặt nó phụng phịu:
    - Đấy. Ti vi họ đang nói mùng một tháng chín đến trường, mùng năm khai giảng năm học mới rồi. Thích quá! Cháu mong đến trường lắm ông ạ! Thế mà bố mẹ cháu vẫn ở đâu ấy?
    - Mẹ cháu đang chống dịch Covid trong TP Hồ Chí Minh. Bố cháu thì trực chốt kiểm soát dịch đầu xã. Yên trí! Đâu khắc có đó. Các cháu khắc được đến trường khai giảng. Có ông bà đây, lo gì!- ông Thạo vỗ về thằng cháu nội.
    - A! Sắp được đi học rồi! - tiếng cu Thụy, em của Thiện bỗng vang lên. Từ phòng khách, đang xếp lego, nghe nói khai giảng, nó chạy ào sà vào lòng ông Thạo.
    - Ông chuẩn bị sách vở, quần áo, các thứ cho chúng cháu ông nhé! - cu Thụy rối rít.
    Bà Thoa lên tiếng:
    - Được rồi. Lát nữa bà đưa hai thằng đi sắm sửa các thứ. Được chưa?
    Cả hai anh em cùng reo lên: “Nhất bà! Sắp được đến trường rồi!”. Vừa reo, chúng vừa chạy ôm lấy bà Thoa bỏ mặc ông Thạo với cái ti vi đang điểm tin về Covid.
    Ông bà Thạo Thoa được hai thằng cháu nội rất kháu khỉnh. Cu Thiện năm nay vào lớp sáu, cu Thụy lên lớp bốn. Năm học vừa rồi, hai đứa cùng trường, ông có nhiệm vụ đưa đón các cháu đi học. Sáng đưa đi, chiều đón về. Bán trú mà. Ông nghỉ hưu rồi, tha hồ thời gian rảnh rỗi. Được đưa đón các cháu đến trường là niềm vui, là hạnh phúc của ông. Vợ ông cơm nước phục vụ cả nhà. Con trai là Trạm trưởng Trạm Y tế xã. Con dâu là bác sĩ làm ở bệnh viện huyện. Đại dịch Covid bùng phát, mỗi đứa mỗi nơi. Đứa theo đoàn cán bộ y tế tỉnh tăng cường cho TP Hồ Chí Minh dập dịch đã hơn tháng nay, đứa trực tại các chốt kiểm soát dịch của xã. Vợ chồng chúng cùng ngành y gặp đúng thời dịch nên vất vả quá. Ở nhà còn hai ông bà và hai thằng cháu nội. Tất cả đều phải cố.
    Thời dịch dã này, người lớn còn chịu được, chứ trẻ con thì khổ thật. Năm học vừa rồi chúng nghỉ Tết, rồi chủ yếu học online xuyên đến tận mùa hè. Đi học mà nơm nớp lo lây nhiễm. May mà địa phương ông năm nay an toàn, chúng còn kịp học hết chương trình, thi cử xong và kết thúc được năm học. Cũng gần hết tháng sáu mới xong. Nhiều nơi dịch bùng phát, giãn cách, hoãn học, mãi không tổng hết được năm học. Kỳ nghỉ hè vừa rồi, bố mẹ cu Thiện hứa sẽ đưa anh em chúng đi du lịch ở biển. Thế mà dịch bung ra, hai thằng tiu nghỉu ở nhà chơi với ông bà. Chúng cũng chẳng dám và không được đi chơi đâu xa, kể cả quanh làng. Ông bà quản lý trực tiếp, bố mẹ nhắc nhở, kiểm tra chúng từ xa. Tất cả cũng chỉ tại con Covid. 5K hai đứa thuộc lòng. Hễ ra khỏi nhà là khẩu trang. Về tới nhà là rửa tay, sát khuẩn. Thằng anh nhắc thằng em. Thằng em theo dõi thằng anh. Nhiều khi mải đùa nghịch chúng cũng quên đấy. Khi đó, bà Thoa hoặc ông Thạo thấy, liền nhắc ngay. Rõ khổ! Tuổi thơ của chúng chẳng được như ông bà trước kia.
    Theo dõi ti vi, đài báo, ông Thạo thấy đợt bùng phát dịch lần này nghiêm trọng, nguy hiểm khó lường hơn các lần trước. Ông bà rất thương và lo cho con dâu. Thỉnh thoảng ông bà lại điện hỏi thăm nó. Cu Thiện, cu Thụy thì khỏi nói. Mong gặp mẹ trên điện thoại còn hơn mong quà bà đi chợ về. Mấy lần đầu thấy mẹ trên màn hình điện thoại, chẳng đứa nào nhận ra. Mẹ mặc áo bảo hộ y tế kín người. Mũ, găng tay, tất chân, khẩu trang, kính chống giọt bắn lụng thà lụng thụng nhìn cứ như người ngoài hành tinh. Tranh thủ lúc nghỉ, mẹ điện về gặp con, thăm ông bà. Đến khi nhận ra giọng nói và ánh mắt của mẹ, hai anh em liền giằng máy tranh nhau. Đứa nào cũng muốn nói chuyện với mẹ nó. Ba mẹ con ríu rít với nhau. Ông bà cũng vui lây. Cũng chỉ được vài phút thì tắt máy. Bao nhiêu việc đang chờ mẹ nó. Hơn nữa, cũng phải để mẹ nó tranh thủ nghỉ tí chứ. Cả nhà vẫy tay chào. Nhìn con dâu chào lại, giơ ngón tay cái ra theo kiểu “like” mà ông bà rớt nước mắt. Tưởng mươi, mười lăm ngày thì về, nào ngờ hơn tháng trời nay rồi.
    Hôm qua, con dâu ông Thạo điện về:
    - Bố ơi! Ngoài mình vùng xanh thế là may lắm đấy. Trong này, tình hình vẫn căng lắm, nhưng bố mẹ yên tâm nhé. Con sẽ cùng anh em chiến đấu và chiến thắng giặc Covid. Bố mẹ ở nhà giúp con lo cho các cháu khai giảng nhé!
    - Yên tâm đi - ông Thạo đáp - Ở mình khai giảng được là mừng rồi. Chứ nhiều nơi, Covid này chưa biết thế nào. Mong manh lắm con ạ. Bố mẹ sẽ chuẩn bị các thứ cho hai cháu nó khai giảng vào năm học mới. Con nhớ giữ sức khỏe, bảo đảm an toàn nhé. Cả nhà lo lắm đấy.
    - Ở nhà có bố với ông bà rồi. Không phải lo nhiều cho chúng con đâu - cu Thiện vừa nói to vừa giơ tay vẫy, mỉm cười với mẹ nó.
    Vừa rồi có chủ trương “giữ vững vùng xanh, khoanh chặt vùng đỏ, thực hiện 5K cộng vaccine” nên tỉnh chỉ đạo lập các chốt kiểm soát dịch xung quanh xã. Xã ông là xã đầu tỉnh nên mới vậy. Đường chính, đường phụ, lối mòn sang tỉnh bạn đều lập chốt. Phía tỉnh bạn cũng thế. Hai bên cùng kiểm người và phương tiện đến tỉnh mình. Ông Thạo thấy làm được thế là rất tốt. Kịp thời ngăn chặn, phát hiện người từ vùng dịch về để còn cách ly. Có như vậy dịch nó mới không lây lan. Chứ "mất bò mới lo làm chuồng" thì quá muộn, tốn kém không biết bao nhiêu mà kể. Thế nên, con trai ông cũng phải trực tiếp “ra trận” như vợ nó. Đứa tiền phương, giữa vùng đỏ, tâm bão dịch, trực tiếp chống dịch. Đứa hậu phương, phòng dịch giữ vùng xanh, làm chỗ dựa vững chắc cho tuyến đầu. Chưa bao giờ ông thấy ngành y lại vất vả và quan trọng như thời gian này. Ông tự hào về vợ chồng đứa con trai của ông. Ông cũng vừa đăng ký danh sách các y, bác sĩ nghỉ hưu sẵn sàng trở lại công việc tham gia chống dịch với xã đây. Tự hào lắm đấy!
    Về hưu, ông Thạo rảnh rỗi đọc sách báo, tham gia sinh hoạt câu lạc bộ hưu trí của xã. Biết có chuyên môn, ông được bà con lối xóm nhờ thăm khám, tư vấn chữa bệnh. Ông vô tư giúp họ, không tiền nong công sá gì. Cả đời ông đi đó đi đây rồi, giờ về làng, biết được gì thì giúp làng việc đó. Thời gian còn lại ông dạy thêm cho hai thằng cháu, nhất là khi trường nghỉ học vì dịch và trong kỳ nghỉ hè này. Ba ông cháu quây quần cùng sách vở, giết thời gian, mở mang kiến thức. Ngoài dạy cháu học trên sách, ông còn hướng dẫn chúng học online. Nhà có một cái máy vi tính, ba mái đầu chụm lại trước màn hình. Hai cháu ông thích học kiểu này lắm. Chúng được nhìn thấy cô giáo và bạn bè nên đứa nào đứa nấy đều vui.
    *
    Ba bà cháu dắt nhau đi sắm sửa các thứ cho năm học mới. Còn lại mình ông Thạo ở nhà. Ông tiếp tục đánh bạn với chiếc ti vi. Từ ngày có dịch Covid đến giờ, ông theo sát tình hình dịch bệnh, đặc biệt các con số. Hôm nay bao nhiêu ca, tăng hay giảm, vaccine tiêm được nhiều chưa, có nơi nào phải giãn cách, phong tỏa không? Rồi tình hình cứu trợ, giúp nhau giữa đại dịch nữa. Thật trân quý những tấm lòng thiện nguyện. Bao nhiêu gương tốt, người tốt xuất hiện. Họ sẵn sàng vào tâm dịch, nhường cơm sẻ áo, giúp đỡ nhau. Ông càng hiểu thêm nghĩa đồng bào trong cơn hoạn nạn này.
    - Bố! Ba bà cháu đâu rồi ạ?- tiếng Thành, con trai ông Thạo vang lên.
    Ông Thạo ngoảnh lại, nói:
    - Vừa đi mua sắm các thứ chuẩn bị khai giảng rồi. Thế anh không phải trực à?
    - Con hết ca, tranh thủ tạt về nhà cũng định đi mua sách vở, quần áo cho lũ trẻ. May quá, bà đã dẫn các cháu đi rồi!
    - Thì phải chủ động chứ. Đợi anh chị thì biết thế nào. Dịch dã này.
    - Vâng. May ông bà còn khỏe giúp chúng con. May nữa là mình thuộc vùng xanh, an toàn nên sẽ khai giảng đúng ngày.
    - Thế nhưng vẫn không được chủ quan con ạ. Con nhớ luôn phải nhắc mọi người 5K đấy. Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà.
    - Vâng, con biết rồi ạ!
    Vừa lúc đó thì ba bà cháu đã líu ríu ngoài sân.
    - A! Bố về!
    Cu Thụy reo lên và chạy ào vào ôm lấy bố nó. Cu Thiện lễ mễ xách giúp bà mấy túi đồ. Bà Thoa cũng hai tay hai túi nặng.
    -Bà mua gì mà nhiều thế?- Thành cất tiếng hỏi.
    Bà Thoa trả lời:
    - Thì quần áo, nhãn vở, giấy bút cho lũ trẻ đi học. Mấy thứ cơ bản thôi. Còn sách vở thì đăng ký, nhà trường họ mua cho rồi.
    - Bố có quà cho hai con này- vừa nói, anh Thành vừa lôi cái laptop từ trong cặp ra.
    Hai đứa con anh mắt sáng lên:
    - Laptop hả bố? Thật tuyệt vời. Thế này anh em con không phải tranh nhau máy vi tính nữa. Tha hồ học online.
    - Của em - cu Thụy lao tới ôm cái máy.
    Ông Thạo cười khà khà:
    - Dùng chung. Trước mắt thế đã. Quà khai giảng của bố cháu thế là nhất đấy. Thi đua học giỏi nhé!
    Cu Thụy vẫn nhõng nhẽo:
    - Ứ ừ. Của cháu cơ.
    Bà Thoa vỗ về:
    - Ông cháu nói rồi. Hai thằng dùng chung cho đoàn kết chứ. Học giỏi, hết dịch mẹ cháu về sẽ có quà, có thưởng cho hai đứa.
    Nhắc đến mẹ, cả hai đứa trẻ thoáng chút ngẩn ngơ. Giá mà có mẹ ở nhà thì vui biết mấy. Tha hồ nhõng nhẽo. Tha hồ vòi vĩnh. Nhưng mà mẹ còn phải đánh con Covid-19. Bố ở nhà có quà to thế này là mừng lắm rồi. Tối nay phải “lai trim” khoe với mẹ mới được.
    Ông Thạo nói với cả nhà:
    - Đang dịch dã thế này, quê mình khai giảng được là mừng rồi. Các cháu nhớ là phải 5K nghe chưa? Hôm này đi khai giảng, ông sẽ đưa cu Thiện lên trường thị trấn. Cấp 2 trường huyện mà. Bà sẽ đưa cu Thụy về trường tiểu học. Được chưa?
    - Vâng ạ - cu Thiện reo lên. Nó giơ bàn tay ra trước mặt cu Thụy. Thụy thấy vậy cũng giơ bàn tay lại. Bàn tay hai đứa chạm nhau đánh “tét” một cái. Anh Thành nắm chặt bàn tay phải, chìa ngón cái ra “like” chạm vào bàn tay đang chụm lại của hai con. Hai ông bà Thạo Thoa cùng cười lên hớn hở.
    Ngoài sân, nắng thu vàng rực rỡ. Chim trong vườn hót véo von. Gió thu mơn man nhè nhẹ. Không khí khai giảng năm học mới hình như cũng đang hân hoan về trước ngõ.

Kết Thúc (END)
Đỗ Xuân Thu
» Sự Cố Tin Nhắn
» Vai Diễn Bác Hồ
» Đường Mới
» Đường Về Giỗ Tổ
» Người Hạnh Phúc Nhất Làng
» Chào Năm Học Mới
» Cây Đa Lịch Sử
Những Truyện Ngắn Khác
» Quán Chú Mùi
» Chữ Người Tử Tù
» Bên Bờ Biển
» Người Thứ 79
» Bố Chồng
» Cho Anh Yêu Em Cả Đời Này Nhé! Xin Em
» Chén Trà Trong Sương Sớm
» Xuân Phương Shop
» Lập Xuân
» Đánh Thơ
» Cô Khịt
» Bông Hồng Vàng
» Bất Diệt
» Đời Như Ý
» Đám Cưới Không Chú Rể
» Nhường Chồng Cho Chị Gái
» Bụi Quý