Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Quỳnh Dao » Điệp Khúc Tình Yêu Tác Giả: Quỳnh Dao    
    Lần đầu tiên Linh San gặp Sở Sở. Đó là một buổi chiều tháng mườị
    Nếu không gặp Sở Sở, có lẽ cuộc đời của Linh San đã phẳng lặng không sóng gió như hai mươi năm đã quạ Bình thường nhưng vui vẻ, đầy đủ, thoải mái và rồi sẽ lấy chồng đẻ con như bao nhiêu người bình thường khác. Vậy mà....như một đệnh mệnh nàng đã gặp Sở Sở
    Buổi chiều hôm ấy đối với Linh San cũng giống như những chiều khác. Sau buổi ăn trưa, đến trường "Bé Ngoan" với những học trò nhỏ dạy hát, nhảy muá, chơi trò chơi, kể truyện....Mãi đến năm giờ chiều tan dạy, mới trở về nhà, nàng sống với cha mẹ trong khu chung cư.
    Từ ngày thành phố Đài Bắc mở rộng, các cao ốc phát triển nhanh chóng, chung cư trở thành nơi ở hợp lý cho nhữn g người có lợi tức bình thường. Và gia đình của Linh San cũng ở trong vòng thông lệ đó. Lúc mới đến đây, Linh San vưà tròn mười tám. Bốn năm ở đây là cả một sự suy nghĩ. Trước kia, tuy nhà không đồ sộ nhưng nhà nhà qua lại thoải máị Tình láng giềng khắng khít, ai cũng có thể là bạn bè, giúp đỡ nhaụ Còn ở chung cư này, chỉ nhau một vách ngăn,sống gần nhau mấy năm trời mà sao vẫn xa lạ. Ví dụ như nhà của Linh San nằm ở tầng thư tư nàỵ Tổng cộng có năm căn cùng tầng, vậy mà Linh San không biết nhừng người láng giềng của mình họsống bằng nghề gì, gia đình có bao nhiêu ngườị Thỉnh thỏang San mới nghe cô giúp việc kể lại là căn E mới dọn đi, Căn A đổi chủ.....
    Chiều hôm ấy, từ trường về với chồng vở Mẫu giáo trên tay, Linh San bước vào cổng chung cư. Nàng nhìn về phía thang máỵ Đèn đang cháy ở nút tầng thứ mườị Linh San có tật ít chịu chờ đợi và nàng vội vòng qua cầu thang thường. Lên tầng hai, rồi tầng bạ..Chợt nhiên Linh San nghe thấy có tiếng đuổi bắt nhaụ Chuyện gì xảy ra thế? Tòa chung cư này tổng cộng có trên saú mươi căn nhưng từ xưa đến nay, phải nói là rất yên tĩnh. Linh San vưà đặt chân đến chân thang lầu tư thì một bé gái đang sồng sộc xông xuống, súyt đâm sầm vào người nàng. Phiá sau là tiếng cô gái đuổi theo:
    -Sở Sở đứng lại, đứng lại không?
    Linh San còn đang ngơ ngác thì cô gái đã đuổi kịp, chụp lấy bé gaí. Bé gaí cũng không vừa, vưà quay lại cắn, đánh vừa cố thoát thân. Linh San kéo cô bé về phía mình.
    -Sao, sao thế, chuyện gì thế?
    -Cha nó bảo là ở nhà học bài, nó không nghe lời, phá phách còn bỏ chạy xuống lầu chơị
    Linh Ssn nhìn thiếu nữ. Với cách ăn mặc, nàng đoán ra cô gái là người làm. Trong khi con bé không vừa, nó cố vùng vẫỵ
    -Tôi làm gì mặc tôi, chị không có quyền cản
    Con bé thật hung dữ, đôi mắt nó long lên. Một đôi mắt đẹp với những sợi mi dàị
    -Cậu bảo mày ở nhà, chạy ra phố rủi lạc làm saỏ
    -Mặc tôi
    Cô bé vẫn cố vùng khỏi tay cô gaí. Linh San can thiệp:
    -Thôi em lên lầu, coi chừng cha về sẽ bị đòn đấy
    -Kệ tôi
    Nó lại sừng sộ, và cắn ngay vào tay cô gaí, thế này là không được rôì, Linh San nghĩ và quyết định.
    -Ðể tôi phụ cô mang nó lên lâù.
    Và Linh San kẹp chồng vở vào nách, tay giừ chặt tay con bé. Khiêng nó lên lâù. Rất khó khăn mới khiêng nó tới chân cầu thang. Nhưng vưà tới nơi, con bé cũng thưà lúc rút tay ra được và cấu mạnh vào tay Linh San một cáị Ngón tay nó nhọn và dài, lập tức nơi bắp tay Linh San một vệt đỏ rớm máu hiện rạ Linh San cố chịu đau hỏi:
    -Nhà số mấy thê?
    Cô gái bối rối:
    Đạ 4A ạ.
    À thì ra cái nhà mà cô gái giúp việc ở nhà nàng ban sáng bảo là mới đổi chủ. Linh San cùng cô gái đưa con bé vào nhà.
    -Nó tên gì vậỷ
    Cô gái nói;
    Đạ bé Sở Sở ạ. Còn em là Hương, người làm ở đâỵ
    Linh San nói:
    -Sở Sở, được rồị Hãy nhốt nó vào phòng.
    Con bé giật mạnh tay ra, nó xô Linh San ngã xuống đất. Chồng tập trên tay này cũng rơi vung vãị Rồi bỏ chạy về phía sau ghế sa lông với tư thế sẵn sàng chống đốị Cô Hương vội cúi xuống nhặt tập cho Linh San trong khi Linh San một mình ngồi dâỵ
    -Thưa cô, đây là vở của cô
    Linh San đang phủi người, chưa kịp lấy chồng vở thì con bé lại phóng ra như mũi tên, nó lủi đầu vào bụng cô Hương làm chồng vở lại đổ tung toé. Cô Hương đỏ mặt:
    -Sở Sở, mi điên rôì ư?
    Linh San đã đứng vững, nàng nhìn bé Sở Sở. Nó cũng đưa mắt ứng chiến với cô. Không chịu thua, chỉ cô Hương đáng thương là phải cúi xuống lượm vở lần nữạ Linh San đưa mắt nhìn khắp phòng. Gian phòng bày biện chứng tỏ chủ nhân nó giàu có. Ghế sa lông màu cà phê sữa loại đắt tiền. Thảm trải nhà màu sữạ Tủ bàn bằng gỗ quý. Bên trong là phòng ăn với quầy rượu đầy ắp rượu ngoại quốc cho thấy chủ nhân nó đã bị Âu hoá. Những đứa con duy nhất của nhà giàu dễ hư hỏng vì dư dả thời gian. Nhưng đâu phải cứ ai con nhà giàu cũng mất dạy như con bé nàỵ Linh San trừng mắt:
    -Em mà không ngoan, tôi đánh em chết
    -Tôi thách đấỵ
    Linh San giận dữ nói:
    -Em tưỏng tôi không dám ư?
    Và nàng bước nhanh tới, trong lúc bé Sở Sở chưa kịp phản ứng, nàng đã ấn được nó xuống ghế, vỗ mấy cái vào đít. Bé Sở Sở vưà hét vưà vùng vẫy, nó quơ tay về phía mặt Linh San. Linh San đã biết những ngón tay vưà bẩn vưà nhọn, nàng quay mặt đi, nhưng không kịp một vết sượt rát bỏng lên cổ. Linh San điên tiết lên, quay sang cô Hương:
    -Chị Hương, chị lấy dây lại cho tôi
    -Ðừng, đừng..
    Bé Sở Sở hét, cô Hương do dự, Linh San Biết là cô Hương không dám nhưng lòng đã quyết nên lấy sợi dây buộc tóc trên đầu xuống, trói hai tay bé lạị Nó hét như bị chọc tiết, và nhảy như khỉ khắp phòng. Linh San thấy chưa đủ, nên lại gọi:
    -Cô Hương, tôi bảo cô mang dây lại mà?
    Cô Hương sợ hãi, không dám chống đốim vội vào trong lấy ra dợi dây phơị bé Sở Sở vưà thấy lại hét
    -Ðừng, đừng trói tôi
    -Em có còn dám cắn, dám đánh, dám cào người nữa không? Đứng yên đó cho tôi
    Bé Sở Sở đã đứng yên. Nó sợ hãi nhìn Linh San. Nó đã biết sợ vì người đứng trước mặt nó không phải dễ bắt nat. Nó cúi đầu xuống. Linh San ra lệnh:
    -Lại ghê sa lông ngồi xuống.
    Cô bé do dự rồi chậm chạp bước tới ghế
    -Chị Hương, chị hãy lấy cho tôi cây lược, một cái khăn và cái bấm ngón taỵ
    -Vâng
    Mười phút sau Linh San đã lau mặt, chải tóc và cắt móng tay cho con bé tươm tất. Con bé bây giờ không còn la hét, nó ngoan ngoãn một cách khuất phục trong lòng ghế. Nhưng đôi mắt không giấu được nét thù hằn.
    Làm xong, Linh San cởi trói cho Sở Sở, nàng ôm chồng tập đứng dậy, quay sang nói với cô Hương.
    -Nó bao nhiêu tuổi rồi
    -Em cũng không biết
    -Vì em mới làm cho nhà này hơn một tháng
    Linh San gật gù:
    -À! Nhưng cô cũng nên nói với cha nó là nó cần đến trường học
    Rồi nàng bỏ ra ngoài phòng. Bé Sở Sở nhìn theo, doạ:
    -Tôi bảo ba tôi sẽ giết cô
    Linh San nghe được, quay lạị Con bé có đôi mắt to, đôi môi nhỏ. Một cô bé đẹp. Cái nét thù hận, chống đối chưa tan. Linh San lắc đầu với nụ cười:
    -Ðược rồi cứ bảo ba bé sang giết cô nhé
    Và Linh San bước ra cửạ Chỉ cách hai căn, một hành lang nhỏ là đến cửa nhà nàng. Linh San lấy chià khoá riêng mở cửạ Đứa bé kia, Linh San cũng không ngờ sau đó lại đảo lộn cuộc đời bình lặng của nàng.
    Chương 2
    Buổi tối
    Linh San ngồi trước bàn chậm rãi sửa bài cho các học trò mẫu giáo, tiếng cười nói từ phòng khách vọng vaò. Rõ nhất là giọng của chị Linh Trân và bạn trai là Lập Caọ Linh San chống tay dưới cằm nhìn ngọn đèn trên bàn, nàng nghĩ đến bà chị hơn mình hai tuổi, từ nhỏ sống chung, ăn chung, ở chung, ngủ chung vậy mà mới đây có hình bóng của Trương Lập Cao chen vào thì cũng thay đổi nhanh chóng. Linh Trân chỉ cười tươi khi có sự hiện diện của Lập Cao bên cạnh. Nhiều lúc San thấy mình phát ganh, nàng đã nói với mẹ.
    -Mẹ ơi , không lẽ mẹ nuôi một đứa con 24 năm, là chỉ nuôi dùm cho anh Caỏ Tại sao lúc nào chị Trân cũng có biết anh Cao không vậỷ
    Bà Lưu không những không giận mà còn cười nói:
    -Ồ, việc nuôi con gái bao giờ chẳng là nuôi dùm cho người khác? Ngày nào khi tim con bị chinh phục bởi một bóng hình nào đó thì con cũng vậy thôi, không phải chỉ con mà cả thằng em trai cũng vậy, nó sẽ có bạn gáị Con người là thế con ạ, tất cả là chuỗi tuần hoàn, lúc nhỏ chỉ có mẹ cha, lớn lên là chồng vợ, khi già chỉ biết con cáị
    -Mẹ ơi, mẹ có cho chị Trân đi lấy chồng không?
    -Có chứ sao không? vả lại rể cũng là con của mình, khi Trân lấy chồng mẹ không những không mất con, mà còn có thêm một thằng rể
    Bà Lưu cười một cách thỏa mãn. Linh San Tròn mắt nhìn mẹ.
    -Mẹ ơi, mẹ có biết không mẹ là người hiểu con và cảm thông cho tuổi trẻ nhất, có điêù....
    -Có điều gì sao con?
    -Ðó là mẹ không làm sao để con có thể nói với chúng bạn là me tao khắt khe chuyên chế, hủ lậu, hay kiếm chuyện, những điều mà con thường nghe chúng bạn kể về mẹ mình.
    Bà Lưu cười xoà vuốt tóc con.
    -Con có biết không? Khi mẹ còn bé bà ngoại con giữ me như giữ phạm nhân, mãi đến lúc mẹ lớn yêu cha con, ngoại đã phê bình đủ thứ, từ gia thế, nhân phẩm học lực đến tướng mạo của cha, tất cả không đáng đồng xu, mãi đến khi lấy chồng, mẹ đã tự hứa với lòng bao giờ con cái lớn lên, mẹ sẽ không để chúng con phải gặp cảnh khổ như mẹ
    Linh San cười nói:
    -Con thì coi cái điều ngoại khắt khe với mẹ là một sự may mắn
    -Sao vậỷ
    -Nếu không thế thì làm sao bây giờ con có được một người mẹ cảm thông với con cái như thế nàỷ
    Bà Lưu cười, bẹo má con.
    -Nói như con thì mẹ phải cảm ơn ông bà ngoại con nhiều hơn nữa
    Đĩ nhiên rồi, chúng con cũng vậy
    Hai mẹ con nhìn nhau cùng cười
    Bây giờ tiếng cười nói từ phòng khách vang có cả tiếng đuà cả cha với mẹ Linh San cảm thấy gia đình mình rất hạnh phúc. Bên cạnh đó Linh San còn nghe đươc cả tiếng nhạc. Chắc chắn Linh Vũ đang mở nhạc ở phòng riêng, nhưng tiếng nhạc rất dễ thương, bất giác Linh San đứng dậy, nàng đi về phía phòng khách, vưà lúc Linh Vũ từ phòng riêng bước rạ
    -Chị Ba lạc quyên đi
    -Sao vậỷ Kiếm tiền mua dĩa hát nữa phải không?
    -Ðúng qúa!!
    -Tao đâu có tiền
    Anh chàng Linh Vũ 15 tuổi nhướng mày nói:
    -Ðừng keo kiệt!! Cả nhà ai cũng làm ra tiền chỉ có em là giai cấp chià tay thôi
    Linh San nói:
    -Tao chỉ maỳ cách làm tiền nhé. mày có thấy anh chàng công tử họ Trương ngồi ở phòng khách đó không? Đến đấy là có tiền ngaỵ
    Linh Trân đã nghe đươc, lớn giọng:
    -Linh San này, mày dạy em không đàng hoàng vậy, mày tập nó xin tiền.
    Linh San bước vào cười với Linh Trân
    Đù sao thì em cũng chưa có người để bị lột
    -Có chắc không? Còn cái đuôi kia để đâủ
    -Cái đuôi naò? Chị muốn nói anh Nhiếp Sanh à?
    Linh Trân kề môi rồi quay sang Linh Vũ nói:
    -Còn ai vô đây nữạ Linh Vũ, chị chỉ cho em nè, ngày mai em đến đứng trước cửa trường Mẫu giáo, đợi đến khi nào cái đuôi của chị Ba đến thì em cứ vòị
    -Ðừng tầm bậy nha, người ta chưa có gì hết đó
    Linh Trân nói:
    -Chưa có gì mới dễ kiếm tiền, càng quen lâu càng khó nói
    Ông Lưu Tư Khiêm quát:
    -Tụi bây hai chị em đều ở ngành sư phạm, giáo dục em út như vậy đó à?
    Linh San vọt miệng
    -Ðó là môn giáo dục cơ hội cha ạ!!
    Cả nhà cùng cườị Linh Vũ thưà cơ hội đến đứng kế bên Trương Lập Cao, với nụ cười cầu taì.
    -Anh Cao!
    Linh San tiếp hơi:
    -Ngu quá!! Sao lại kêu bằng anh Caọ Thế này thì đáng đươc có 100 đồng thôi, nếu em chịu kêu bằng anh rể thì được nhiều tiền hơn
    Linh Trân đỏ mặt
    -Linh San!
    -Ô kỳ chưa, muốn lấy chồng thấy mồ mà nghe người ta kêu người yêu mình là anh rể lại đỏ mặt
    Linh San nói và quay về phiá Lập Cao:
    -Anh Cao này, nói thật đi, anh có thích làm anh rể tôi không chứ?
    Trương Lập Cao thật thà
    -Còn mong gì hơn
    Linh Trân đỏ mặt lườm
    -Cái ông quỷ nàỵ, ông...
    Cả nhà lại cười ồ. Trong không khí vui vẻ đó đột nhiên có tiếng chuông cửa reọ Cô người làm Thúy Liên ra mở cửa rồi quay vào nói:
    -Cô Ba ơi có người kiếm cô. Tôi đoán như vậy vì cô ấy nói là tìm cô tóc dàị
    Ở nhà chúng tôi chị Trân cắt tóc ngắn, chỉ có tôi là để tóc dài thôị Chị Trân nói:
    -Linh Vũ này coi ai đấy, có cái đuôi của Linh San theo không?
    Thúy Liên đính chính ngay:
    -Không phải đâu, cô người làm ở gần đây tên Hương đến kiếm đấy,
    Bất giác Linh San đưa tay sờ vết thương nơi cổ,cái vết cào ban nãy vẫn còn đau, nàng bước ra cửạ Cô Hương đang đứng đấy có vẻ thấp thỏm.
    -Thưa cô, ông chủ nhà tôi mời cô qua nói chuyện
    Linh San hơi ngạc nhiên:
    -Hử?
    -Có lẽ cô Hương đã đem chuyện ban nãy kể hết cho cha của Sở Sở nghe, nên ông ấy định mời qua để cảm ơn. Nhưng như vậy thì cũng kỳ cục, muốn cảm ơn sao không đích thân tới nhà mà lại sai người làm đến mờỉ Một thái độ quan liêu hách dịch. Linh San không muốn đi, nhưng cô Hương đã nhìn nàng với đôi mắt cầu khẩn.
    -Cô làm ơn qua một chút đị
    -Thôi được
    Linh San nói rồi quan vào trong nhà:
    -Mẹ ơi con đi một chút nhé.
    Linh San theo chân cô Hương bưỚc ra cửa, thuận tay khép lại, nàng vẫn còn nghe tiếng cười từ trong vọng rạ Chắc là Linh Trân và Lập Cao lại pha trò nữa rôì. Linh San cười cảm thấy cuộc sống tràn ngập niềm vuị
    Tới trước cửa căn nhà 4A, Linh San theo chân cô Hương vào nhà. Phòng khách vắng lặng. Một sự im lặng lạnh lùng. Tấm thảm dày dưới chân thật ấm. Đèn không mở sáng, chỉ có một bóng tròn ở góc nhà. Linh San cảm thấy một sự bứt rức khó chịụ Từ một phòng khách tràn ngập tiếng cười của mình bước tới một căn phòng hoàn toàn yên lặng như bước sang một thế giới khác. Linh San không nhìn thấy người, chỉ nghe cô Hương nóị
    -Ông chủ, cô ban chiều đến đây nàỵ
    Linh San mở to mắt tìm kiếm, mới trông thấy một người đàn ông dáng dấp to lớn đang đứng tưạ người vào khung cửa sổ. Nàng chỉ nhìn thấy phần lưng. Áo trắng, quần xám trọ Người đàn ông lập tức quay lạị Một tay vịn khung cửa, tay kia với chiếc cốc có rượu hình như ông ta đang nghĩ ngợi điều gì. Linh San thấy bất mãn, giả vờ ho một tiếng, ông ta mới quay người lạị
    Bỗng Linh San bối rốị Khuôn mặt ông ra rất trẻ. Hàm rộng, mắt to, xa xăm, lông mi dày, mũi thẳng, môi mỏng và khép kín tạo cho khuôn mặt dáng dấp lạnh lùng, cao ngạọ Nhìn ông Linh San không dám tin là với khuôn mặt không trên 30 kia lại có đứa con lớn như Sở Sở.
    -Cô dùng một tí rượu nhé!
    Người đàn ông lên tiếng, phá tan cái không khí yên lặng. Linh San vội nói:
    -Cảm ơn, tôi còn rất Á Đông.
    Gã đàn ông nhíu mày, rồi ra lệnh cho cô Hương.
    -Chị Hương, cho một tách trà.
    Linh San nói:
    -Không cần ông ạ, tôi sẽ về ngay đâỵ
    Ông chủ nhà nhìn Linh San chăm chú. Đặt ly rượu trên bàn, rút một điếu thuốc, thở khói, rồi tự giới thiệu với Linh San
    -Tôi họ Vỹ, tên là Bằng Phi
    San gật đâù
    -Còn tôi là Linh San- Lưu Linh San
    -Tôi biết rồi
    Ông chủ nhà nói ngay
    -Sao ông biết?
    -Ðâu có gì khó đâủ Ở dưới phòng quản trị chung cư cho tên họ và lý lịch cô cơ mà.
    Giọng nói ông ta lạnh lùng không một chút tình cảm. Linh San thắc mắc. Tại sao lại phải xuống phòng quản trị để điều tra tên tuổị Có đáng gì đâủ Cô Hương đã mang trà rạ Linh San đỡ lấy tách trà phá tan cái không khí yên lặng:
    -Ủả con gái của ông đâu rồỉ
    -Sở Sở ư? Nó ngủ rôì.
    -À.
    Phòng khách lại chìm trong yên lặng. Bằng Phi vưà hớp miệng rượu vưà hít một hơi thuốc, rồi lại ngồi yên. Linh San chúa ghét cái không khí nhạt nhẽo thế nàỵ Nàng cố tìm để lên tiếng. Nhưng Bằng Phi đã nói trước:
    -Nghe nói, hình như chiều nay cô đã dạy con tôỉ
    Linh San ngẩng lên
    -Nói dạy thì không đúng mà là chúng tôi đã quần nhau một trận
    Bằng Phi chăm chú nhìn Linh San
    -Nghe nói cô tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, hiện dậy ở một trường mẫu gíáọ Cô rất biết cách để giáo dục?
    Linh San nhìn ông chủ nhà trẻ tuổi, không lắm ý ông tạ
    -Tôi học sư phạm thật, nhưng giáo dục thì không rành lắm. Nhất là với những đứa bé vưà ngang vưà ngỗ nghịch như con ông.
    Bằng Phi nói với giọng khó chịu:
    -Cám ơn lời phê bình của cô. Mong rằng từ đây về sau, cô chỉ tập trung vào việc dạy dỗ học sinh của cô, đừng lo việc nhà tôi nữạ Được chứ? Con tôi, tôi đánh, tôi yêu, tôi chửi nó, cũng là việc của tôi, tôi không muốn một ai khác nhúng tay vào, cũng không thích ai chửi mắng hay dùng dây cột nó.
    Linh San kinh ngạc. Bây giờ mới biết. Thì ra ông chủ nhà cho mơi nàng đến không phải để cảm ơn, mà chỉ để hỏi tộị Một con người ngang ngược đến mức lạ lùng. Lửa như bốc lên trong lòng. Linh San thấy nóng mặt, giận run. Nàng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, gằn từng tiếng một.
    -Bây giờ tôi mới biết. Cha naò thì con nấy, con ông hỗn láo, ngang ngược như vậy là do di truyền.
    Linh San đứng bật dậy lớn tiếng:
    -Ông đừng tưởng là tôi thích làm chuyện bao đồng tày lay, nếu tôi sớm biết con bé đó có một người cha như ông, thì mặc kệ nó. Để nó văng tục, để nó tự ý hiếp đáp kẻ ăn người ở trong nhà, để nó như một con thú dữ....Và tôi bảo đảm với ông là 10 năm sau thôị là ông có quyền đến trại giáo háo trẻ phạm pháp thăm nuôi mệt nghỉ.
    Nói xong, Linh San quay lưng, bưỚc nhanh ra ngoàị
    -Ðứnglại!
    Giọng nói sau lưng ra lệnh. Linh San khôn dám tin ở tại mình. Đứng lại! Gã là cái gì mà ra lệnh? Gã quen sử dụng thái độ đó lắm ư? Còn lâu!
    -Tôi bảo cô đứng lại
    Linh San vẫn tiếp tục bước. Đột nhiên, gã đứng dậy xông ra chận ngang trước mặt Linh San. Đôi mắt lạnh lùng chợt có vẻ đau xót, gã nói như nài nỉ
    -Cô đừng đi!
    Linh San chau mày:
    -Tại sao vậỷ Buổi chiều ở đây, tôi đã bị con ông cào cấu, bây giờ tới ông kiếm chuyện nữa ư? Không cần biết ông làm to đến cỡ naò, lưu ý ông, tôi không phải là thuộc hạ. Nếu có phải chăng đi nữa thì tôi không dễ dàng để ông muốn bắt nạt ra sao cũng được đâu
    Bằng Phi vẫn chận ngang, đối mắt bối rối:
    -Tôi ngang ngạnh và thô lỗ lắm ư?
    -Giống hệt con gái ông.
    -Nó hư thế à?
    Linh San kéo cao tay aó, cho thấy vết cào ở tay mình:
    -Ông không biết ử đây là chứng tích, nó cào đấỵ Nó là con quỷ, một thứ ranh ma, ức hiếp mọi ngườị
    Linh San ngừng một chút, nhìn Bằng Phi tiếp:
    -Ông Phi, tôi biết ông giàu có, nhưng cô Hương là con ngườị Cố ấy cũng bình đẳng như ông, cũng có nhân cách phẩm chất. Chứ không phải vì chú tđồng tiền mà ai muốn chửi muốn mắng sao cũng được. Mong cha con ông xem cô ấy như con ngườị Bên nhà tôi cũng có người làm. Nhưng Thúy Liên với chúng tôi như chị em. Cha mẹ tôi cũng rất tốt với cô ấỵ
    Bằng Phi trừng mắt:
    -Cô dạy tôi à?
    -Tôi không dám dạy ai hết, thôi chào ông.
    Linh San lách qua, định bước ra cửạ
    -Nếu tôi mang cháu Sở Sở đến trường "Bé Ngoan", cô nhận dạy cháu không?
    -Tôi không phải là hiệu trưỏng của trường, nếu ông mang cháu đến, chắc chắn có thầy cô nhận
    -Tôi muốn hỏi là cô...cô có chịu dạy nó không?
    -Nếu cháu đươ.c đưa tới lớp tôi thì đương nhiên tôi phải dạỵ
    Bằng Phi do dự một chút nói:
    -Ví dụ như...Tôi mời cô về dạy chaú tại nhà thì saỏ
    Linh San đứng ở cửa quay đầu lại:
    -Ban nãy ông đã bảo là đừng chen vaò việc của ông cơ mà?
    -Nhưng bây giờ tôi đổi ý
    Linh San suy nghĩ một chút, noí:
    -Nhà ông có một cô Hương chịu đựng đủ rồị Tôi cũng không cần tiền lắm, không dám dạy tiểu thơ nhà ông đâu
    Mắt Bằng Phi lóe lên tia giận, mặt ông ta đanh lại:
    -Trên đời nay đâu phải chỉ có một mình cô là cô giáo đâủ Tại tôi thấy cô ở gần đây thôi
    -Bỏ thêm tí tiền xe, là biết bao nhiêu cô đến xin việc
    Linh San nói và đẩy cửa bước ra ngoàị Hôm nay đúng là một ngày xui quẩy!! Linh San nghĩ
    Trở về nhà, đưa tay lên bấm chuông. Linh San nghe thấy tiếng cười dòn từ trong vọng rạ Nàng thở phàọ Với cái cảm giác của người vưà từ vùng bắc cực lạnh giá trở về, nôn nả tìm thấy nắng ấm đầu xuân trong nhà cũ
    

Xem Tiếp Chương 2Xem Tiếp Chương 10 (Kết Thúc)
Điệp Khúc Tình Yêu
  » Đang Xem Chương 1
  » Xem Tiếp Chương 2
  » Xem Tiếp Chương 3
  » Xem Tiếp Chương 4
  » Xem Tiếp Chương 5
  » Xem Tiếp Chương 6
  » Xem Tiếp Chương 7
  » Xem Tiếp Chương 8
  » Xem Tiếp Chương 9
  » Xem Tiếp Chương 10
 
Những Truyện Quỳnh Dao Khác
» Đừng Quên Đêm Nay
» Vội Vã
» Hậu Hoàn Châu Cát Cát
» Tình Buồn
» Ái Quả Tình Hoa
» Nắng Thôn Đoài
» Cánh Hoa Chùm Gửi
» Cánh Nhạn Cô Đơn
» Chim Mỏi Cánh
» Vết Mộng Tàn
» Bản Tình Ca Muôn Thuở
» Song Ngoại
» Mùa Thu Lá Bay
» Người Về
» Cánh Hoa Cô Lẻ
» Lá Rụng Chiều Thu
» Mùa Thu Quen Nhau
» Biết Tỏ Cùng Ai ?
» Hoàn Châu Cát Cát