Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tên Truyện   Tác Giả   Truyện hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nghe Truyện Ngắn Audio
Nghe Truyện Dài Audio
Nghe Truyện Ma Audio
Truyện Cổ Tích Video
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
 
Truyện Ngắn » Để Em Gần Anh Thêm Chút Nhé Tác Giả: Ngọc Phạm Như    
    Trước khi gặp anh, tôi cũng không biết thì ra thích một người có thể khiến người ta quên đi bản thân mình, làm những điều ngốc nghếch chỉ để đối phương được vui vẻ.
    
- o O o -
**

    Tôi không yêu anh. Đó là sự thật. Nhưng tôi lại là bạn gái của anh. Đó là điều dối trá đẹp đẽ nhất tôi dành cho anh.
    Anh hơn tôi hai tuổi. Nhưng tính cách anh như thể nhiều hợn tôi cả một thế hệ. Anh cổ hủ, lạc hậu, không tinh tế và gia trưởng đến nỗi cầm tay bạn gái cũng phải nhìn trước, ngó sau. Đối lập với anh, tính cách tôi hòa đồng thoải mái và đặc biệt khá tùy hứng. Bởi vậy, tôi mới chọn làm người yêu của anh, như một cách để thay đổi khẩu vị.
    Anh không phải là một người con trai quá nổi bật. Nhưng ở anh có một sức hấp dẫn ma mị khiến rất nhiều người con gái phải mê mệt. Anh có giọng nói khá nhẹ nhàng và truyền cảm. Thế nhưng khiếm khuyết ở chỗ là anh hát chẳng hề dễ nghe và khi anh nói, ý tứ phát ra cũng chẳng hề ngọt ngào.
    Tôi nhớ một lần hẹn hò. Đó là buổi sớm mùa hè nắng vàng dịu nhẹ. Anh dắt tôi ra hồ Tây ngắm sen nở. Mặt hồ phủ kín sắc vàng, sắc xanh. Những giọt sương long lanh đọng lại trên từng tán lá, khiến không gian trở nên thật huyền ảo. Thi thoảng có cơn gió thoảng qua, hương sen vội vã đượm nồng xen vào, khiến ta không khỏi ngây ngất. Trong cái khung cảnh nên thơ ấy, tôi không kiềm được lòng, liền với tay ngắt một bông hoa lên, thì anh lại nói:
    - Hoa này chẳng có gì đẹp.
    Tôi chột dạ nhìn anh. Tôi nhẹ nhàng đặt bông sen vừa ngắt xuống. Anh thẳng chân đá nó lăn lóc rơi tõm xuống ven hồ.
    Tôi nhớ một lần hẹn hò khác, tôi muốn đến một quán cà phê lãng mạn có chuông gió treo rợp khắp lối vào, có tiếng đàn ghi ta dịu nhẹ và có một ai đó cầm micro hát tặng người mình yêu.
    Thế nhưng, anh lại lẳng lặng dẫn tôi đến quán phở bò ven đường. Anh nói đây là quán quen anh thường ăn, mùi vị rất tuyệt và quan trọng là giá cả hợp lý...
    Ngồi đối diện với anh, nhìn dòng khói bát phỏ nghi ngút lạc giữa dòng khói xe cộ đang tỏa ra tứ phía, tôi cảm giác thật chán nản. Ngồi đối diện với anh, chịu trăm ngàn ánh mắt đang nhìn về phía tôi - nơi phát ra tiếng húp nước sùm sụp từ phía anh, tôi bỗng cảm thấy thật mất mặt. Tôi hơi nhăn mặt, nhiếc móc anh quê mùa rồi phủi mông đứng dậy, không chút lưu tình.
    Và sau đó, nói chung là không có sau đó nữa.
    Phải hơn một tuần sau, anh nhắn cho tôi một cái tin: 'Em không xứng với anh. Mình chia tay.'
    Đọc xong tin nhắn đó, tôi tức hộc máu mà bật khóc nức nở.
    Hai tháng sau. Tôi có bạn trai mới. Khánh kém tôi một tuổi và dĩ nhiên cậu ấy trẻ trung, năng động và rất hợp với sở thích của tôi. Khánh rất thích tôi nhưng đồng thời cậu ấy cũng thích nhiều người con gái khác. Có điều, tôi chẳng hề quan tâm.
    Hẹn hò cùng Khánh, tôi cảm thấy rất thú vị. Cậu ấy giỏi đoán tâm lý và biết bắt bệnh cảm xúc của người khác.
    Đến sinh nhật tôi. Khánh bảo muốn tặng tôi một món quà bất ngờ. Khánh tổ chức sinh nhật cho tôi và mời hơn một trăm người đến dự. Địa điểm tổ chức do Khánh chọn. Đó là một hộp đêm dưới lòng đất. Tôi và lũ bạn chưa từng biết có một nơi như thế bao giờ. Cổng vào của nó trang trí giống như một cung điện thời La Mã. Nhưng đến khi đi vào trong lại là một hệ thống hiện đại sử dụng thiết bị điện tử cảm ứng, không gian 4D hệt như trong các bộ phim viễn tưởng nói về người ngoài hành tinh của Mỹ.
    Lũ bạn tôi xuýt xoa trầm trồ khen ngợi.
    - Đẹp quá.
    - Chưa từng đến một nơi kỳ diệu như thế này.
    - Bạn trai cậu thật sành điệu nha.
    - Bạn trai cậu tuyệt quá.
    - Ngưỡng mộ bạn quá
    Đến mười giờ đêm, một dàn hợp xướng violon, một bàn nến lung linh màu sắc, một chiếc bánh gato lớn, được trang trí họa tiết vô cùng đáng yêu và một chiếc nhẫn kim cương cỡ bự được chuyển đến tôi. Tôi vui sướng đón nhận chúng cùng nụ hôn chiếm hữu trước mặt bao nhiêu người của Khánh. Trong giây phút bất ngờ ấy, tôi cảm giác cổ họng mình nóng rát và dường như có một thứ chất lỏng nào đó từ miệng Khánh chuyển sang miệng tôi. Tôi khẽ quay đầu lại và dường như tôi nhìn thấy anh.
    Xung quanh, lũ bạn thấy màn khóa môi nóng bỏng của chúng tôi thì kích động hò hét ầm ĩ. Khánh nghiêng đầu qua micro:
    - Nào các bạn, nhân dịp sinh nhật người tôi yêu, chúng ta hãy cùng làm cho cô ấy vui vẻ nào.
    Tiếng Khánh vừa dứt, bản ballat nhẹ nhàng lập tức được anh chàng DJ đổi sang khúc nhạc dance sôi động. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Tôi nhìn Khánh cười, cười đến không khép nổi miệng. Khánh quay sang xoa đầu tôi, ánh mắt chứa đầy thâm ý.
    Một lúc sau, những ánh đèn led nhấp nháy nhảy múa xung quanh tôi, đầu óc tôi bỗng mụ mị. Mọi thứ xung quanh tôi dường như bị đảo lộn quay cuồng. Khánh thấy tôi vậy, liền ôm eo tôi dắt tôi xa dần mớ hỗn độn đó.
    - Khánh.
    - Anh đây.
    - Đưa em đi đâu.
    - Tới thiên đường...
    Và sau đó, tôi không còn nhớ tiếp chuyện gì đã xảy ra.
    Ngày hôm sau thức dậy, tôi thấy mình nằm cuộn tròn trên chiếc giường thân yêu của mình. Tôi cố sắp xếp lại từng mảng ký ức của ngày hôm qua. Nhưng tôi không thể nhớ gì hết. Tôi có dự cảm có điều gì đó không lành. Tôi cẩn thận kiểm tra thân thể của mình nhưng không thấy có gì tổn hại. Tôi thoáng chút yên tâm. Tôi mở máy, gọi điện cho Khánh, số điện thoại không liên lạc được. Và kể từ đó, tôi không gặp, cũng không liên lạc được với Khánh.
    Một tuần sau, thông qua bạn bè, tôi biết Khánh đã tuyên bố có bạn gái mới. Lũ bạn tôi bị sốc nặng nề khi nghe tin giật gân ấy nhưng riêng tôi, tôi lại chẳng hề hấn gì. Tôi bất chợt nghĩ đến chuyện của tôi và anh. Kỳ lạ, tôi lại thấy đau lòng.
    Tôi nhớ, khi còn là bạn gái của anh, tôi được chiều chẳng khác gì một đứa trẻ. Có hôm, anh phải đi mười cây số, chỉ để mua cho tôi bát chát ngao tại đúng quán mà tôi thích lúc nửa đêm. Sau đó, lại lóc cóc xe đạp quay về trong cơn mưa rào bất chợt.
    Tôi nhớ, có một dạo mùa hè, tôi đòi leo núi. Được nửa đường không đi nổi, tôi nhõng nhẹo bắt anh cõng. Anh cáu kỉnh mắng tôi chỉ giỏi hành hạ anh. Tôi cong cớn cãi lại là thích như thế đó. Anh mím môi không trả lời. Và rồi suốt quãng đường còn lại, tôi nằm trên lưng anh, ngủ ngon lành.
    Tôi nhớ, khi còn là bạn gái của anh, anh mắng tôi xơi xơi trước mắt bạn bè, anh tìm tôi về khi tôi đi chơi quá mười giờ đêm với bạn khác giới. Tôi mắng anh dở hơi, anh làm gì mà đòi quản tôi. Thế nhưng nhìn ánh mắt anh đanh lại, tôi lại lặng lẽ xách túi theo anh về.
    Tôi nhớ... Bỗng nhiên, tôi nhớ ra hình như, tôi đang nhớ về anh. Tôi nhớ về anh cổ hủ lạc hậu, tôi nhớ về anh lúc nào cũng ăn mặc tuềnh toàng, tính tình gia trưởng độc đoán nhưng mỗi lần đến thăm tôi, anh lại luôn rửa bát, dọn nhà, nấu cơm cho tôi.
    Và tôi nhớ, bữa tiệc sinh nhật của tôi, từ đầu đến cuối, tôi chẳng hề uống một giọt rượu nào thì làm sao có thể say quay cuồng không biết trời đất như thế. Tôi nhớ hình như tôi đã nhìn thấy anh trong ngày hôm đó. Và tôi nhớ, rất nhiều ngày gần đây, tôi không còn nhìn thấy anh.
    Lật điện thoại, tôi nhấn số gọi cho anh.
    Chuông vừa reo, đầu dây bên kia lên tiếng.
    - Thuê bao quý khách hiện không liên lạc được...
    Tôi lo lắng liền vội vã, phóng xe đến nhà trọ của anh. Chiếc khóa sắt im lìm nhìn tôi thách thức. Tôi từ từ ngồi xuống cạnh nó, ký ức bỗng như một ống nước vỡ van, đổ ào ào xuống.
    Hôm đó, thứ chất lỏng mà tôi cảm nhận được Khánh chuyển dời sang miệng tôi là thuốc kích thích. Lúc tôi bắt đầu ngấm thuốc, Khánh kéo tôi vào một phòng bao đã đặt sẵn. Tôi như cá nằm trên thớt hét lên trong bất lực. Đúng lúc mà tôi cảm giác mệt mỏi, buông xuôi thì anh xuất hiện. Anh đánh nhau với Khánh, anh đập tan một số thứ. Sau đó, anh đưa tôi ra chiếc taxi đã chờ sẵn ngoài cửa. Người lái taxi là một người bạn của anh. Anh ta đưa tôi về và trong khoảnh khắc chiếc xe lăn bánh quay đầu, tôi nhìn thấy anh gục xuống trước vài ba cú nện liên tiếp, từ một vài người đàn ông lực lưỡng. Sau đó, tôi từ từ nhắm mắt, tôi ước mọi thứ khi ấy chẳng từng liên quan tới tôi và anh.
    Reng! Reng. Điện thoại tôi đổ chuông. Là anh gọi đến, tôi vội vàng nhấc máy:
    - Anh đang ở đâu?
    Anh yên lặng không trả lời. Tôi không nghe thấy bất kể tiếng động nào ở phía anh. Nhưng có lẽ anh nghe rất rõ hơi thở tôi đang gấp gáp.
    Anh cất tiếng hỏi, giọng nói anh nhẹ nhàng, truyền cảm hút hồn người nghe:
    - Em bị sao à?
    Đã rất lâu rồi, tôi không nghe thấy câu hỏi đó. Đến nay, nghe lại, tôi bỗng khóc nấc lên từng cơn.
    - Anh luôn thế, ở bên em, không tiếng động. Bởi vì anh đang quan sát mọi biến động xung quanh em.
    - Ngoan, nín nào.
    - Vậy nói cho em, anh đang ở đâu.
    Anh lại tiếp tục không trả lời. Tôi cũng cố mím chặt môi để từng cơn gió mùa đông rét buốt bay qua, thổi khô những giọt nước mắt tôi đang rơi xuống.
    Chúng tôi giữ máy thật lâu, mặc cho đối phương không ai nói gì.
    Một lát sau, anh nói:
    - Ở đâu có quan trọng không em, bằng việc ở trong trái tim em.
    -...
    - Anh đang ở bệnh viện?
    - Ừ.
    - Bệnh viện nào?
    - Nói. Anh nói mau.
    - Em đanh đá rồi. Anh ở bệnh viện thành phố.
    Nghe đến đây, tôi lập tức cúp máy rồi chạy bộ một mách tới bệnh viện thành phố. Tôi tìm đến khoa chấn thương và nhìn thấy tên anh trên góc giường đó.
    Anh bị băng bó toàn thân trắng xóa. Nếu hai con mắt anh không nhấp nháy chuyển động thì có lẽ, anh giống hệt một xác ướp cổ đại. Tôi xót xa nhìn anh, anh đang cau có với cô y tá vừa châm cho anh một mũi tiêm đau điếng. Anh từng kể với tôi, anh rất sợ tiêm, sợ từ hồi còn bé xíu. Tôi nhớ, ngày trước mỗi lần anh bị cúm, anh thà uống thuốc mười ngày còn hơn tiêm một mũi mười giây. Lúc ấy, tôi từng dọa anh, nếu không chịu tiêm thì không thèm để ý tới anh nữa. Anh lập tức hốt hoảng giơ cả hai tay, hai chân cho bác sỹ tìm ven. Tôi nhìn anh lắc đầu, anh lại cười toe toét đáp lại.
    Đẩy cửa phòng bệnh, tôi chậm chạp từng bước một, tiến lên. Người con trai này. Trước khi gặp anh, tôi cũng không biết, thì ra thích một người có thể khiến người ta quên đi bản thân mình, làm những điều ngốc nghếch chỉ để đối phương được vui vẻ.
    Anh nghe tiếng động, lập tức quát:
    - Đã bảo đừng có đến cạnh tôi rồi mà.
    Tôi hơi khững lại một giây.
    - Xin lỗi... Để em gần anh thêm chút nhé.
    Anh giật mình, hơi nghiêng đầu lại. Nhìn thấy tôi, anh nói:
    - Khoảng cách đôi ta bây giờ bằng không. Sau đó, anh cười - nụ cười tươi rói.

Kết Thúc (END)
Ngọc Phạm Như
» Nói Cho Anh Biết Một Bí Mật
» Đoạn Cuối Con Đường
» Anh Sẽ Lại Bắt Đầu Theo Đuổi Em
» Để Em Gần Anh Thêm Chút Nhé
» Bong Bóng Tình Yêu
Những Truyện Ngắn Khác
» Xuân Phương Shop
» Lập Xuân
» Cô Khịt
» Bất Diệt
» Đánh Thơ
» Nỗi Nhớ Xa Xưa
» Quán Chú Mùi
» Một Mối Tình
» Ăn Trộm Dạy Con
» Đàn Bà
» Bảy Đô Một Đêm
» Ảo Tình Ơi!, Em Ở Đâu?
» Vầng Sáng Bên Kia Sông
» Đồng Đô La Bất Hạnh
» Ba Và Bố
» Đàn Ông
» Chị Dâu
» Đoá Hồng Tỉ Muội
» Đời Khổ