Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Bài Thơ   Nhà Thơ   Bài Thơ hay Tác Giả
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Phim Video Nghe Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Xem Thơ Video
Nghe Ngâm Thơ
Thơ Buồn
Thơ Nhí Nhãnh
Thơ Quê Hương
Thơ Thất Tình
Thơ Thời Áo Trắng
Thơ Tình
Thơ Học Trò
Thơ Lục Bát
Thơ Với Hoa
Thơ Xuân
Tất Cả Thi Sĩ
 
 Thơ Quê Hương » Ngày Ta Về Nhà Thơ: Bảo Giang    

Ngày ta về như bóng mai lớn dậy,
Nắng vươn lên chiếu rạng cả giang sơn.
Rồi mẹ dẫn con đến trường khai bút,
Tổ Quốc dạy con tiếng nói làm người.

Ngày ta về dẫu cảnh đời xương điểm,
Cũng vẫn là một thời tuổi hái mơ.
Ta đi cho đến khắp vùng đất lạ,
Gởi vào lòng đời muôn vạn tiếng thơ.

Ta sẽ gọi nhà nhà cùng mở cửa,
Đón xuân về trong nguồn cội yêu thương.
Rửa cho sạch, gội cho tan thù óan,
Lấy tin yêu, dựng nước Việt thái hòa.

Rồi ta về giữa dòng máu luân chuyển,
Ngập trong tim theo hơi thở muôn lòng.
Xóa cho hết, lau cho khô dấu lệ.
Chữa cho lành, băng cho kín vết thương.

Ta sẽ về giữa ngày hoa đua nở,
Bỏ sau lưng bao năm tháng đợi chờ.
Đạp dưới chân phường lừa dân bán nước.
Quyét cho sạch lũ cộng phỉ thờ Tàu.

Rồi em về như cánh chim buổi sớm,
Đứng trên bờ tổ hót gọi bình minh.
Ai đó còn đứng trông vời con nưóc,
Có biết chăng núi sông đã trở mình.

Ta về đây như tiếng lòng mong ước.
Đắp sông lở, dựng lại mái nhà xưa,
Lịch sử ngày mai còn nhiều trang mới,
Vẫn có dân ta trên những nẻo đường.

Ta về đây dẫu tóc màu xương điểm,
Thời gian là chi cho đất nghẹn ngào.
Trên đường ta đi vẫn ngàn hoa nở,
Và làng thôn xưa rộn rã tiếng chào.

Ta về đây, với cảnh nhà rộng mở,
Đón muôn người như hội nước trên sông.
Nhớ ngày đi, thuyền lặng lờ xa bến,
Hôm nay về cả làng trống ngũ liên.

Ta về như con nước xuôi về cội,
Khơi bếp hồng cho đoàn tụ bên nhau.
Chén rượu nồng ta dâng mời non nước,
Cùng giải oan cho vết hằn bể dâu.

Ta mừng quê ta trong ngày đổi mới,
Nước non ơi, ngàn dặm với mây trôi.
Năm mươi năm biền biệt xa đất cũ,
Hôm nay về cho nước mắt nở hoa.

Ta về cho sương khói mờ trên cỏ,
Góp lại tình thân không một chuyển dời.
Bồng trên tay một hình hài không đổi,
Khép kín trong tim hơi thở Việt Nam.

Ta sẽ về như tơ trời trong nắng,
Hát cho vang những khúc nhạc quê hương.
Gọi cho ai đó đi ngoài hoang vắng,
Hãy về đây cho tiếng hát chung đường .

Ta vẫn nhớ thề xưa là rất nặng,
Phải diệt cho hết tội ác sài lang.
Nhưng ta nhớ tình yêu là bất diệt,
Nên gọi người về trong nghĩa Việt Nam.

Ôi quê hương, ngày mai là khúc hát,
Tất cả chúng ta là một con đường.
Nhà có giột nhưng ta còn bức vách,
Giậu nghiêng cổng đổ, hơn khác cội nguồn.

Ta về đây xây lại bao nếp cũ,
Sống bên nhau chung cảnh một nhà nam.
Ngoài biên, lưới thép ta ngăn lũ giặc,
Đồng nội, nương sắn, lúa gạo vì dân.

Rồi ta về cho non sông lớn dậy,
Gọi muôn núi đồi hãy đứng cho cao.
Chuyện cũ năm mươi năm là giấc ngủ,
Mừng ngày mai nước Việt đón nắng lên.

Ở đó không còn người người thơ thẩn,
Với nét tang thương phủ kín cảnh nhà.
Nơí ta sống là quê cha đất tổ.
Đứng giữa trời mình là người Việt Nam.

Bảo Giang
  » Ngày Ta Về
  » Cảm Thế Cuộc
  » Xuân Quê Hương
  » Hoa Tình
Những  Thơ Quê Hương Khác
  » Quê Hương Muôn Thuở
  » Gió Lào Cát Trắng
  » Gửi Về Bên Ấy Mùa Đông
  » Hoa Tím
  » Em, Việt Nam ... Mảnh Dư Đồ Nát Rách
  » Nhớ Nhà
  » Đà Lạt Buồn Ơi
  » Đoàn Thuyền Đánh Cá
  » Mưa Huế-Huế Mưa
  » Huế Một Lời Hẹn Chưa Thành
  » Bước Chân Xuân
  » Quán Nước Bên Đường
  » Đêm Trở Lại Pleiku
  » Đèo Ba Dội
  » Chốn Quê
  » Giếng Nước
  » Mưa Xuân
  » Đàn Nguyệt
  » Chiều Thu Quê Hương
  » Một Thoáng Tuổi Thơ